Furth nhìn cỗ xe ngựa còn chưa hoàn toàn kéo giãn khoảng cách, như có điều suy nghĩ hỏi:
"Cậu theo dõi để làm gì?"
"Với cả, không phải cậu nói sau khi mục tiêu tiến vào cầu Backlund, sẽ có một người phi phàm khá lợi hại bảo vệ sao?"
"Đúng vậy." Hugh trả lời câu hỏi thứ hai trước, sau đó mới nói: "Câu hỏi của cậu thật kỳ quặc, theo dõi đương nhiên là để xác nhận dáng vẻ, thân phận, lai lịch và mục đích của mục tiêu."
Furth thu lại bàn tay đang giữ vai trái của Hugh, nở nụ cười nói:
"Nếu mục tiêu đã có một người phi phàm khá lợi hại bảo vệ, thì chúng ta rất khó hoàn thành theo dõi ở khu vực cầu Backlund, không thể tìm ra chỗ ở cũng như thân phận thật sự của cô ta. Chẳng lẽ cậu định trực tiếp xung đột với người bảo vệ kia? Dù có tới hỗ trợ, nhưng cậu đã từng xác nhận thực lực của đối phương chưa? Nắm chắc bao nhiêu phần? Có nguy hiểm hay không?"
"Hơn nữa, chỉ cần nổ ra trận chiến, chắc chắn sẽ kinh động đến mục tiêu, chẳng khác nào chặn xe ngựa giữa đường, chất vất ngay trước mặt, cả hai đều sẽ phá hỏng ý đồ sâu xa nhất của cậu, làm Tử tước Stratford cảnh giác, không để bản thân rơi vào hoàn cảnh khó khăn, cho cậu cơ hội ra tay."
"Làm còn có khả năng thất bại, nhưng không làm thì chắc chắn là thất bại rồi." Hugh nhấn mạnh rằng mình biết rõ khó khăn, chỉ là muốn thử một lần, tìm cơ hội dọc đường.
Lúc này cỗ xe ngựa đã ngoặt ở phía cuối đường, chạy vào đường cái, Furth nhìn bóng xe dần biến mất, lắc đầu cười nói:
"Không, không, việc chúng ta cần làm là đổi ý tưởng!"
"Chúng ta nên thử làm rõ diện mạo của mục tiêu trước, đợi đến khi hừng đông, lại mang diện mạo của cô ta tới khu vực cầu Backlund điều tra theo lệ thường, thu thập tin tức từ con đường khác."
"Cậu dùng từ rất chuyên nghiệp đấy..." Hugh suy tư nói.
"Đương nhiên, tớ người từng viết truyện trinh thám mà!" Furth không hề khiêm tốn đáp lại.