Đợi đến khi cha sứ Utravsky dường như lại cao lớn thêm một chút thực hiện xong buổi giảng đạo sớm, Emlyn mới ngừng tay, trách móc một câu:
"Vì sao lại thả Ernes về?"
"Anh ta chỉ đề nghị làm tình nguyện viên một tháng." Đối với câu hỏi mà gần đây cứ thỉnh thoảng Emlyn lại hỏi một lần, cha sứ Utravsky không cảm thấy phiền chán, thậm chí còn có chút kiên nhẫn trả lời.
Nghĩ lại những gì mình gặp phải, Emlyn nhất thời cảm thấy bất công, không nhịn được lẩm bẩm trong lòng:
"Anh ta bị bắt làm tình nguyện viên, không phải chủ động làm tình nguyện viên, không thể để anh ta tự mình định ra kỳ hạn được, ít nhất là phải nửa năm!"
Cha sứ Utravsky mỉm cười đáp lại:
"Anh ta làm cũng khá tốt, trong tháng đó luôn chăm chỉ cố gắng làm việc, dẫn đường cho tín đồ, chép thánh điển. Ta có thể cảm nhận được rõ ràng anh ta đã nhận thức được sinh mệnh rất đáng quý, cũng gặt hái được những điều đáng mừng."
Cơ thịt trên mặt Emlyn giật giật:
"Anh ta cũng, không, anh ta sắp trở thành tín đồ của "Đại Địa Mẫu Thần"?"
"Không, ta cũng không định bắt anh ta phải đổi tín ngưỡng." Cha sứ Utravsky ôn hòa nói: "Ta chỉ để anh ta biết rõ về giáo lí của Mẫu Thần, cảm nhận từng chút về sinh mệnh, hi vọng sau này khi anh ta cảm thấy mờ mịt, thì có thể nhớ tới chốn về của tâm linh, cái ôm của mẹ."
Emlyn mấp máy môi, song cuối cùng cũng không lên tiếp, cúi thấp đầu, tiếp tục lau chùi.
Trong một căn nhà nào đó ở khu JoWod.
Furth ngồi trên ghế cao, nhìn chai thủy tinh rỗng trên mặt bàn trước mặt với ánh mắt mơ màng.
Lúc trước cuối cùng cô cũng tiêu hóa xong ma dược "Nhà chiêm tinh", hôm nay nhờ sự trông nom của Hugh, dùng não của Assman và vật nguyền rủa của oán linh xa xưa điều phối thành ma dược "Quan ký lục", cố lấy dũng khí uống vào bụng.
Giờ phút này, cô cảm thấy đầu óc mình đang nhanh chóng phình ra, những nếp nhăn màu xám đang điên cuồng tăng lên, mà cơ thể dần hư hóa, phân giải thành từng tế bào.