Chương 1257: Quà tặng luôn luôn phải trả lại (1)
"Ca ngợi Nữ thần."
Cô không từ chối, cũng không khách sáo, giơ tay phải ra để cho hai con "Trùng thời gian" bay lên, rơi vào lòng bàn tay.
"Amon chắc chắn sẽ có suy đoán, tiếp theo anh cũng phải cẩn thận đấy." Arianna đơn giản nói một câu, sau đó bóng hình biến mất từng tấc một, hệt như bị xóa đi.
Nhìn vị Tổng giám mục rời đi, Klein vừa ngồi xuống, vừa tiện tay cầm giấy bút, viết thư cho Leonard Mitchell.
Anh muốn hỏi "Trùng thời gian" ngoại trừ có thể chế tác bùa chú "Kẻ ăn cắp vận mệnh", còn có thể làm ra hiệu quả nào?
Anh cho rằng, không thể đem toàn bộ số "Trùng thời gian" còn lại chế tác thành bùa chú "Kẻ ăn cắp vận mệnh", như vậy thì rất đơn điệu, dễ dàng bị nhắm vào, cũng không thể xử lý các tình huống khác nhau, cho nên phải cân nhắc chu đáo đến các phương thức khác.
Lấy "Trùng thời gian" làm vật dẫn, dùng hoa văn, nhận dạng khác với phù hiệu tượng trưng cho "Kẻ Khờ", để dẫn dắt sức mạnh, hiệu quả tương ứng quá nửa sẽ có sự khác biệt so với "Kẻ ăn cắp vận mệnh", mà ở phương diện này, Pares Zoroaster là chuyên gia.
Viết xong thư, Klein lấy kèn ác-mô- ni-ca của nhà mạo hiểm, kề lên miệng thổi một tiếng.
Reinette Tincole mang theo bốn cái đầu tóc vàng mắt đỏ từ hư không bước ra, tám đôi mắt hơi ngưng lại, đồng loạt nhìn về phía bảy con "Trùng thời gian" còn thừa đặt trên bàn trà.
Vị tiểu thư tín sứ này nhìn khoảng ba giây, mới thu lại tầm mắt, ngậm lấy lá thư cần gửi của Klein và đồng vàng.
"Vẫn là số 7 phố Pepinster." Klein nói ngắn gọn.
Ba cái đầu còn lại của Reinette Tincole đáp lại theo thứ tự:
"Về sau..." "Những chuyện..." "Thế này..."
"Cũng..." "Có thể..." "Tìm tôi..."
"Thù lao..." "Chính là..." "Chiến lợi phẩm..."
Klein sửng sốt một chút rồi nói:
"Được."
Đợi tiểu thư tín sứ quay về linh giới, biến khỏi căn phòng, anh mới hơi nhíu mày, lặng lẽ lẩm bẩm:
"Nếu cô ấy đã nhận ra "Trùng thời gian", thì hẳn là biết rõ trận chiến này chưa biết chừng sẽ phát triển đến cấp bậc Thiên sứ..."