Sau khi mười hai tiếng chuông vang lên, Emlyn lại cất bước, vòng qua đài phun nước, xuyên qua bầy bồ câu đang đáp xuống, đi tới một cửa vào khác của quảng trường thánh Hillland.
Anh ta lập tức nhìn thấy Ernes Boyar đang hơi cong thắt lưng, không dám di chuyển nửa bước, nhìn thấy xe ngựa bị lật nghiêng, con ngựa buồn chán vẫy đuôi và phu xe đang mang vẻ mặt đau đớn.
Emlyn đi qua, rút một xấp tiền trong ngực ra, đếm 100 bảng tiền mặt đưa cho phu xe:
"Đây là tiền bồi thường cho anh."
"Hả?" Phu xe vừa sửng sốt vừa vui mừng.
Cỗ xe ngựa thuê này cũng không thuộc về anh ta, anh ta chỉ là một người làm thuê bình thường, sau khi ngựa hoảng sợ, khiến thùng xe bị hỏng, đầu tiên là anh ta nhất thời đau lòng, tiếp đó cảm xúc hoảng sợ và tuyệt vọng chiếm cứ đầu óc.
Nhìn từ cái gọi là hợp đồng và những chuyện tương tự phu xe từng gặp phải trong mấy năm nay, tai nạn này thuộc về trách nhiệm của anh ta, nếu yêu cầu phải bồi thường, thì với thu nhập và gia cảnh của anh ta, việc này chẳng khác nào phá sản.
Trong một thời gian ngắn ngủi như thế, đủ mọi suy nghĩ trồi lên trong đầu phu xe, chủ yếu là chia làm ba loại. Thứ nhất là đe dọa quý ngày sợ đến ngây người trước mắt này, để anh ta bồi thường, tránh việc gia đình mình tan rã, con cái còn nhỏ tuổi phải vào nhà xưởng phi pháp làm việc vì chuyện này. Thứ hai là lập tức dắt theo con ngựa này tìm thành viên xã hội đen, bán nó đi, sau đó quay về nhà, cùng vợ và con cái rời khỏi Backlund. Thứ ba là sắp xếp cho người nhà chuyển ra khỏi nơi ở đang thuê, còn mình thì đi tìm chủ xe ngựa cầu xin, hi vọng có thể trả góp, nếu đối phương không đồng ý thì tình nguyện ngồi tù, không đền một penny nào.
Lúc này, thình lình có một trăm bảng tiền mặt nện thẳng vào lòng phu xe, khiến đầu óc anh ta choáng váng, không biết nên nói gì.