Đây là khu vực cầu Backlund, mục tiêu trong cảm ứng của cô đã thay đổi phương hướng, định đi lên chiếc cầu lớn.
Hugh lập tức nhanh chân bước đi, định tiến vào một con đường khác từ chỗ rẽ trước mặt, lên xe ngựa công cộng đi đến bờ nam sông Torquack.
Vận may của cô khá tốt, vừa đến trạm dừng, thì chiếc xe ngựa công cộng kia đã chạy đến đây,
Hugh lặng lẽ thở phào, lấy ra mấy đồng penny đã chuẩn bị sẵn từ trước, trong lòng càng muốn mua một chiếc xe đạp.
Xe ngựa công cộng có đường ray này rất đông người, nhưng Hugh dựa vào sự uy nghiêm của "Người trọng tài", vẫn có thể dễ dàng xuyên qua đám người, tìm được một chỗ ngồi ở tầng hai.
Xe ngựa chậm rãi di chuyển, Hugh tùy ý nhìn ra cửa sổ, ánh mắt chợt ngưng lại.
Cô đã nhìn thấy Sherman trước đó tự dưng biến mất không tìm thấy!
Người đàn ông trẻ tuổi tự nhận mình là nữ này đang ôm một tệp báo và một cái túi giấy đựng mấy chiếc bánh mỳ dài, tiến vào trong một con ngõ nhỏ.
Anh ta ôm một tệp báo và một túi giấy đựng đầy bánh mỳ dài, xuyên qua con ngõ và đường phố, lượn một vòng lớn, mới tiến vào một nhà trọ, dọc theo cầu thang hẹp đi lên tầng ba, lấy chìa khóa ra, mở căn phòng mình đang ở.
Dường như anh ta có kỹ xảo cắt đuôi không tệ.
"Kẹt" một tiếng, cửa phòng mở rộng vào trong, trước mắt Sherman đột nhiên sáng ngời, nhìn thấy một cô gái mặc váy dài màu đen.
Cô gái này có một gương mặt ngọt ngào hiền hậu, dáng người nổi bật khó tả, cho dù đứng ở cửa sổ chặn lại ánh sáng mặt trời, để chỗ của bản thân có vẻ âm u, nhưng vẫn giống như được mạ một lớp vàng, càng thêm thánh khiết và diễm lệ.
"Sao cô lại tới đây?" Sherman đầu tiên là kinh ngạc nhìn thẳng vào đối phương, tiếp đó không thể kiềm chế mà quan sát thêm vài lần.
Anh ta không hiểu sao yết hầu lại theo đó trượt lên xuống, nuốt một ngụm nước bọt.
Giây tiếp theo, anh ta ép mình nghiêng đầu đi nhìn sang bên cạnh, dường như không dám nhìn thẳng nữa.