Emlyn quan sát hai mắt của Ian, "a" lên một tiếng:
"Đương nhiên là tôi, anh hẳn rất rõ về danh dự của tôi rồi."
"Đại thám tử Moriarty cũng chưa từng nói với tôi về điều này... ' Ian nói thầm một câu, thở dài đáp: "Được rồi, lần trước coi như hợp tác vui vẻ, tôi chọn tin tưởng anh."
Emlyn hài lòng gật đầu, lấy xấp tiền ra, đếm thêm năm mươi bảng tiền mặt ngoài khoản chính.
Trong quá trình đó, anh ta nghĩ khoản tiền tích trữ của mình chỉ còn lại 407 bảng, Emlyn nhất thời lại hơi tiếc nuối.
Giờ còn 357 bảng... Anh ta thu lại ánh mắt đang nhìn từng tờ tiền, đưa tiền mặt trong tay cho Ian.
Emlyn không dừng lại, đội mũ dạ ra khỏi phòng billiards, rời khỏi quán bar Brave.
Trên đường, Emlyn bỏ tay đang giữ mũ ra, ngẩng đầu nhìn đám mây như chiếc bánh nướng trên trời, vẻ mặt dần nghiêm túc lại, lặng lẽ lẩm bẩm:
"Lần này "oan hồn" kia không có ở đó... đi đâu rồi?"
"Hừ, Ian tỏ ra chưa từng nghe thấy Học phái Hoa Hồng, nhưng nhịp tim đập nhanh đã bán đứng anh ta."
"Với cả, lần này anh ta lại không hỏi Sherlock Moriarty đã trở lại Backlund chưa, không hề lo lắng chút nào... Chẳng lẽ Sherlock đã quay về Backlund, hơn nữa còn gặp mặt anh ta?"
"Thành Khẳng Khái" Bayam, quần đảo Roth.
Bên ngoài một tòa nhà đang thắp đèn tường khí ga, gần chỗ cảng biển, "Thượng tướng ngôi sao" Capella dẫn theo Frank Lee đang xắn tay áo sơ mi, để lộ ra lớp lông măng màu nâu, đi đến một góc không người, nhìn một bóng người dần hiện ra từ chỗ tối tăm.
Đây là "Người vô huyết " Heath Doyle phụ trách theo dõi "Thợ thủ công" Sharf, hắn có dáng người cao gầy, làn da nhợt nhạt gần như trong suốt, dáng vẻ yếu ớt đến độ chỉ cần một cơn gió thổi qua là sẽ ngã xuống.
"Trong thời gian gần đây có điều gì bất thường không?" Capella đẩy chiếc kính viền vàng trên mũi lên.
Heath Doyle "ừm" một tiếng nói:
"Ngày thứ ba kể từ khi các cô rời đi, có một người xa lạ đến gặp Sharf, ở lại khoảng một khắc đồng hồ. Tôi không tới gần, sợ bị phát hiện."