"Việc này không phải rất bình thường sao? Sống ở trong xã hội loài người, nhất định phải chấp nhận sự theo dõi, nắm bắt và dẫn đường nhất định."
"Tôi hiểu cô đang sợ điều gì, nhưng cô suy nghĩ một chút mà xem, dùng quyền lực địa vị, tiền tài, vũ khí để thực hiện hành vi nắm bắt, dẫn đường và dùng năng lực phi phàm làm ra hành vi cùng loại, bản chất khác nhau ở chỗ nào?"
"Khác nhau ở chỗ, một bên biết mình không muốn làm, nhưng không thể không làm, một bên là ngay cả suy nghĩ không muốn làm cũng không xuất hiện trong đầu."
Audrey lập tức gật đầu nói.
"Đúng vậy, việc đó có nghĩa là ngay cả linh hồn và suy nghĩ cũng bị mất tự do, đây là điều đáng sợ nhất."
"Người Treo Ngược" Arges lại cười nói:
"Nào có chuyện linh hồn và suy nghĩ được tự do tuyệt đối? Khi lựa chọn tín ngưỡng, lựa chọn tư tưởng, đương nhiên cũng sẽ bị tín ngưỡng và tư tưởng trói buộc. Ừm, lấy ngay vương quốc Ruen mà nói, ba giáo hội lớn đặt song song nhau, lại thêm sự tồn tại của hoàng gia, giữa các bên thực chất đang hình thành thế cân bằng lẫn nhau. Nếu Giáo hội Gió Bão làm gì đó quá đáng với tín đồ quan trọng thì tín đồ kia hoàn toàn có thể chuyển sang Giáo hội Đêm Tối. Cho nên, trong phần lớn các tình huống, giáo hội chính thần càng có khuynh hướng lợi dụng địa vị, sự tín nhiệm về tôn giáo để tiếp cận, dẫn đường các tín đồ quan trọng, chứ không phải là dựa vào năng lực phi phàm."
Thế cân bằng lẫn nhau... "Chính nghĩa" Audrey cân nhắc từ ngữ này, bỗng chốc có nhận thức mới đối với giới thượng tầng trong vương quốc, đối với toàn bộ thế giới. Đây là từ mà trước kia cô đã từng tiếp xúc đến nhưng không đi sâu vào tìm hiểu.
Trong chớp mắt này, cô cảm thấy mình chợt thành thục khá nhiều quan niệm.
"Cảm ơn ngài đã giải đáp, ngài "Người Treo Ngược"." Audrey thành khẩn dùng cách xưng hô kính trọng: "Vậy tôi nên đối phó với Hervin Rambis thế nào?"