Nói tới đây, Klein đã suy đoán ra Amon trong một khoảng thời gian sẽ không đến phố Berklund, bình tĩnh bổ sung:
"Không cần đáp lại ngay đâu, trả lời tôi vào buổi tụ hội Tarot ngày mai cũng được."
Xem ra chuyện cũng không cấp bách lắm... Leonard từ lời nói của Klein suy đoán ra được tin tức quan trọng nhất kia, khẽ gật đầu nói:
"Được, trong buổi tụ hội Tarot ngày mai sẽ thảo luận chi tiết."
Giải quyết xong việc này, Klein lập tức đứng dậy, cúi người chào về phía chỗ "Cửa ánh sáng":
"Ngài "Kẻ Khờ" chúng tôi xong rồi."
Leonard vừa đứng lên theo, còn chưa kịp làm ra động tác gì, trước mắt đã mờ mịt, bị ánh sáng vọt ra từ ngôi sao đỏ thẫm hoàn toàn bao phủ.
Đợi đến khi anh ta tỉnh táo lại, đã quay về trong rừng cây thưa thớt ở ngoại ô khu bắc kia.
"Có gì muốn chuyển lời cho tôi à?" Giọng nói hơi già nua của Pares Zoroaster theo đó vang lên.
Leonard đằng hắng giọng:
"Klein nói với tôi rằng, anh ta là quyến giả bí ẩn, có thể thử khẩn cầu sự trợ giúp."
"Quyến giả bí ẩn, quả nhiên..." Pares cảm thán một câu: "Cậu nói với anh ta, chỉ cần anh ta thực sự có the khẩn cầu được sự phù hộ bí ẩn, thì việc đối phó Amon cũng như tìm ra toàn bộ phân thân của hắn đang ẩn nấp trong Backlund, tôi sẽ bằng lòng giúp đỡ."
Leonard không bất ngờ với câu trả lời này, bật cười một tiếng, nói:
"Ông cụ, ông không yếu ớt như ông nói đâu nhỉ?"
Pares Zoroaster không hề tức giận, ngược lại còn bật cười ha hả:
"Không phải cậu từng xem "Trích dẫn Russell" sao? Tôi nhớ bên trên có một câu là "lạc đà gầy còn to hơn ngựa"."
"Việc này thì phải xem ngựa giống gì và lạc đà giống gì." Leonard phản bác một câu theo thói quen, rồi hỏi: "Ông cụ, nên đối phó với Amon thế nào? Ông định dùng mình làm mồi nhử à?"
"Khụ!" Pares không vui, nói: "Nếu làm thế, thì sẽ phải đối mặt với bản thể của Amon, chứ không phải là phân thân. Đến lúc đó sẽ dẫn đến trận chiến giữa các vị thần. Tôi thì còn có cơ hội chạy thoát, còn cậu, chưa biết chừng sẽ không thể quay về thiên đường sâu thẳm của Đêm Tối."