Trong lúc đủ loại suy nghĩ chìm nổi trong đầu, Herrell bỗng nhiên có suy đoán:
Vị vừa rồi đến đây là vì thầy của mình!
Người đó thông qua ảo ảnh, từ chỗ mình xác nhận trạng thái hiện nay của thầy!
Đây là bạn hay kẻ địch của thầy? Chắc chắn lúc này người đó đang đi tìm thầy, làm sao đây? Người đó hẳn là còn chưa biết thầy trốn ở đâu... Không, chuyện mình bị một con chuột nổi điên cắn ở trang viên ngoại ô hàng xóm xung quanh đều biết... Herrell bối rối, bàn tay đang nắm chiếc vòng cổ càng thêm chặt.
Cô ta không thể xác định người vừa rồi là tốt hay xấu, cũng không biết nên làm gì.
Cô ta muốn tới trang viên ngoại ô, báo chuyện này cho thầy biết, lại sợ gặp phải nguy hiểm, trở thành vật hi sinh.
Hơn nữa, thầy của cô ta hiện giờ dường như đã mất đi phần lớn năng lực giao tiếp, cho dù nhận được nhắc nhở, cũng chưa chắc đã làm rõ được hàm nghĩa cụ thể.
Herrell bất tri bất giác đứng dậy, đi qua đi lại trong phòng ngủ. Cuối cùng, cô ta hạ quyết tâm, mím chặt môi, đi đến cạnh cửa, nói với hầu gái ở bên ngoài:
"Tôi hơi mệt, định đi ngủ ngay bây giờ. Cô đừng cho ai đến quấy rầy tôi."
"Vâng, thưa tiểu thư." Hầu gái kia đáp lại.
Herrell đóng cửa phòng lại, bắt đầu thay quần áo tiện cho việc vận động, vẻ mặt rất nghiêm trọng, răng nanh khẽ cắn vào môi.
Cuối cùng cô ta cũng quyết định sẽ tới trang viên ngoại ô nhắc nhở thầy một tiếng.
Cô ta không muốn biến thành một người nhìn thì có vẻ cao ngạo nhưng thực ra lại nhát gan, gặp nguy hiểm là đánh mất toàn bộ nguyên tắc!
Như thế sẽ khiến cô ta khinh thường chính bản thân mình!
Lúc Herrell thừa dịp đám vệ sĩ chú ý đến mọi người trong vũ hội, từ ống dẫn của hệ thống cung cấp nước máy trên ban công đi vào vương hoa, rời khỏi số 39 phố Berklund, Klein đang cầm một ly rượu nổi bọt bỏ đá viên có vị hơi ngọt, cùng vài quý ông khác thảo luận về lĩnh vực buôn bán ở nam đại lục.
Anh nghiêng đầu rất khẽ, liếc mắt nhìn ra vườn hoa một cái, dùng linh cảm trực giác phát hiện ra hành động của Herrell.