Will nằm trong chiếc xe đẩy giơ tay trái lên lau nước mắt còn chưa khô trên mặt, lẩm bẩm một câu:
"Đối với người phi phàm con đường "Vận mệnh" mà nói, đều phải trả những thứ được đề trên bảng giá trước, sau đó mới đợi quà tặng."
Mói xong, thằng nhóc mũm mĩm kia cầm lấy tờ giấy tắng, dùng động tác có vẻ gian nan gấp thành con hạc giấy, vừa gấp còn vừa hơi nức nở.
Klein đứng trước chiếc xe đẩy, giữ nguyên chiếc thìa bạc, mỉm cười nhìn cảnh tượng này.
Một chiếc xe ngựa xuất phát từ phố Pepinster, chạy đến Giáo đường St. Samuel.
Lúc đi ngang qua căn nhà số 160 phố Berklund, Leonard Mitchell xuyên qua cửa kính xe, liếc mắt nhìn nơi đó một cái, nói như lẩm bẩm:
"Dwayne Dantes cũng đã trở lại."
Trong đầu anh ta lập tức vang lên giọng nói hơi già nua kia:
"Vận mệnh chung quy sẽ tụ hội."
"Ông cụ, sau khi ông tỉnh dậy, càng ngày càng giống kẻ buôn thần bán thánh." Leonard không nhịn được chế giễu một câu.
Pares Zoroaster bật cười hai tiếng, không trả lời.
Sau khi đi vào Giáo đường St. Samuel, Leonard được một vị mục sư dẫn đường, tiến vào phòng sách của thánh Anthony Tổng giám mục Backlund.
Anthony Stevenson mặc một chiếc áo dài màu đen pha đỏ, đôi mắt sâu thẳm, mặt không để râu, đứng ở trong bóng râm của chiếc tủ, trông giống như một sự tồn tại chưa xác định đang ở sâu trong bóng tối nhìn chăm chú vào tất cả, khiến người ta cảm nhận một nỗi sợ hãi không biết từ đâu đến.
"Ngài Tổng giám mục, ngài triệu kiến tôi có việc gì?" Leonard mặc dù đã đoán được, nhưng vẫn cúi chào bằng tư thế không được tiêu chuẩn lắm.
Anthony khẽ gật đầu nói:
"Cống hiến mà anh làm ra đã đủ, có thể xin trở thành "Linh vu" danh sách 5. Nhưng ma dược "An hồn sư" của anh còn chưa tiêu hóa hết, cho nên tôi sẽ rút anh ra khỏi tiểu đội Soest, phân công một vài nhiệm vụ cho riêng anh."