Khu đông, trong căn phòng có rèm cửa dày nặng, gần như không có ánh sáng chiếu vào.
Từng "xúc tu" đen thui trơn nhẵn quấn lại với nhau tầng tầng lớp lớp, hình thành nên một quả cầu rất lớn.
Đỉnh của những "xúc tu" này có cái thì mọc một con mắt đen trắng rõ ràng, có cái thì mang hình dạng của con rắn độc trưởng thành, miệng hơi há, thè chiếc lưỡi chẻ ra, "xúc tu" nào cũng có hình thù kỳ dị, khiến người ta kinh hãi.
Bỗng chúng hoặc giơ lên hoặc rụt lại, quả cầu mở ra từng tầng một.
Ở giữa quả cầu là một cô gái đang nằm cuộn tròn, cô có dung mạo vô cùng xinh đẹp ngọt ngào, đôi mày hơi nhúy, vẻ mặt vì đau đớn mà thoáng vặn vẹo, khiến người ta hết sức thương xót.
Những "xúc tu" ghê tởm bóng nhẫy lúc này đã hoàn toàn rụt lại, nhanh chóng nhỏ đi, cuối cùng khôi phục lại dáng vẻ vốn có:
Là một mái tóc đen bóng mượt mà!
Cô gái đang được mái tóc mềm mại bao phủ nét mặt dịu đi, chậm chạp đứng dậy, đi tới cạnh giường ngủ đã bị phân tách thành từng mảnh nhỏ, cầm lấy bộ váy ngủ bị rơi xuống đất, khoác lên người.
Sau đó cô vuốt lại mái tóc đen, đi đến chiếc gương toàn thân, giơ tay phải ra, lau mặt kính thủy tinh bên ngoài.
Một tầng lửa đen theo đó bốc lên, lặng lẽ đốt cháy không khí rồi lại nhanh chóng phụt tắt, để lại mặt gương u ám sâu thẳm.
Trong gương, ánh sáng lập lòe, nhanh chóng hiện ra cảnh tượng cống thoát nước bẩn thỉu lầy lội, mà một người đàn ông trung niên mặc áo khoác đỏ thẫm, đội mũ tam giác cũ kỹ đang mỏng manh dán sát tường, nhìn xuống thiếu nữ cách đó không xa, giống như một bức danh họa sống dậy.
Cô gái có gương mặt khá trong, đôi mắt dài kia lặng lẽ nhìn hai giây, sau đó đột nhiên bật cười một tiếng.
Theo nụ cười của cô, trong căn phòng gần như không có ánh sáng này chớp mắt dường như bừng sáng hơn nhiều.
Cô khẽ mấp máy môi, dùng giọng điệu trêu chọc nói: