Liếc nhìn đám người hầu có thái độ cung kính, dáng đứng đầy tiêu chuẩn, Klein âm thầm gật đầu, đi xuyên qua giữa họ, lặng lẽ cảm khái:
Việc này cũng có chút phong thái quý tộc, lúc chủ nhân không ở nhà, ngài quản gia cũng không nhàn hạ chút nào...
Đi tới cửa, anh nhẹ nhàng gật đầu với Walter và Tanea:
"Trong khoảng thời gian này vất vả cho hai người rồi."
"Đây là việc chúng tôi nên làm." Walter và Tanea cùng cúi người chào.
Ánh mắt Klein sau đó chuyển hướng sang người hầu nam Richardson đứng bên cạnh, phát hiện cậu con lai có diện mạo không tệ này sắc mặt hơi trắng bệch, không ngừng liếc trộm người hầu nam mới Enyuni đi theo phía sau chủ nhân.
Klein thầm cười một tiếng, gật gật đầu với anh ta:
"Ừm, cậu chuyển sang làm trợ lý cho ngài Walter, phối hợp với ông ấy thu thập một vài tư liệu về trang viên ngoài thành phố."
Trợ lý... trợ lý quản gia... Richardson đầu tiên là ngẩn ra, lập tức vui vẻ đáp lại:
"Vâng, thưa ngài!"
Khi đến vị trí đó, chứng tỏ là anh ta đã thực sự thoát khỏi sự trói buộc của giai cấp người hầu, trèo lên thêm một bậc nữa!
Walter không hỏi cụ thể chuyện trang viên, nghiêm túc bố trí cho chủ nhân vào phòng, tắm giặt và ăn cơm.
Đợi đến khi mọi việc kết thúc, lúc ông cùng người hầu nam mới Enyuni đưa Dwayne Dantes quay về tầng ba, mới lên tiếng hỏi:
"Thưa ngài, ngài định mua trang viên ở ngoại ô Backlund sao? Có yêu cầu cụ thể gì không?"
Không quá đắt tiền... Ai biết thân phận này còn dùng được bao lâu nữa... Klein thầm tự giễu hai câu, cân nhắc rồi đáp:
"Có vườn nho và phường ủ rượu."
Sau khi hoàn thành vụ giao dịch vũ khí trước đó, xem như anh đã bước đầu đứng vững gót chân ở giới thượng lưu Backlund, hơn nữa còn kiếm được một khoản kếch xù. Cho nên, anh phải có một trang viên, không thể đợi đến khi quý thu đông đến, không thể nào mời các bạn tới ngoại ô nghỉ phép hoặc săn bắn. Đó là việc đánh mất thân phận, rất dễ bị kẻ khác xem thường.