Buổi chiều, cô không vội rời khỏi "Quỹ từ thiện giáo dục Ruen", mà ngồi trong văn phòng, cúi thấp đầu, chắp hai tay lại, nhỏ giọng cầu nguyện Ngài "Kẻ Khờ".
Làm xong việc này, cô mới dẫn theo hầu gái Annie và con chó lớn Susie bước lên xe ngựa nhà mình, đi đến nhà Stephen Hampres thương nhân đồ gia dụng.
Xe ngựa vừa chạy, trước mắt Audrey đột nhiên xuất hiện một cột sáng chói lòa.
Trong cột sáng, một thiên sứ đằng sau lưng có mười hai đôi cánh đang đắm chìm trong hào quang từ từ hạ xuống, những đôi cánh được tạo thành từ lửa bao bọc từng tầng bên ngoài cô ấy, rồi lại biến mất từng tầng.
Tầm mắt Audrey nhanh chóng trở lại bình thường, khóe mắt lặng lẽ đảo qua hầu gái Annie và con chó lông vàng Susie, phát hiện cả hai đều không hề phát hiện ra cảnh tượng vừa rồi.
Có chút không giống với Thiên sứ trước kia... Cùng với ngài "Kẻ Khờ" sống lại càng nhiều thì Thiên sứ cũng khôi phục thêm một bước? Khóe miệng khẽ động đậy, Audrey thu lại ý cười, trong lòng cũng vô cùng nắm chắc.
Chưa đến nửa tiếng sau, xe ngựa của cô dừng trước cửa nhà Stephen Hampres.
Audrey đưa tay cho hầu gái Annie, bước xuống xe ngựa, đi tới trước cửa, nhìn tùy tùng ấn chuông.
Không lâu sau, Islam đi ra mở cửa, giống hệt trước kia, dẫn thẳng Audrey đến một căn phòng ở tầng một. Hầu gái Annie và con chó Susie thì được người hầu dẫn đến phòng khách đợi.
Lúc đến cửa phòng, Islam giơ tay xoay nắm đấm cửa, rồi ra hiệu mời vào với vẻ trịnh trọng.
Việc này... Audrey mơ hồ có chút suy đoán, nhưng bên ngoài lại vẫn tỏ ra điềm nhiên như không, chậm rãi đi qua cửa.
Islam không đi vào, ở ngoài đóng cửa lại.
Audrey theo đó nhìn về phía trước, chỉ thấy trên ghế sô pha đơn đối diện cửa có một ông cụ đang lẳng lặng ngồi.
Ông cụ này mặc áo sơ mi, gi lê, ba món lễ phục và quần dài xanh xám có hoa văn, đeo một chiếc nơ đỏ thẫm, mái tóc đã bạc trắng nhưng vẫn còn dày, khí chất ôn hòa nho nhã.