Hugh theo bản năng nhìn mu bàn tay, phát hiện các vết bớt đen đang nhạt đi với tốc độ cực nhanh. Cô ngẩng đầu lên chuyển ánh mắt về phía Furth đang lo lắng nhìn chằm chằm mình.
Sau khi tầm mắt hai người giao nhau, Furth đầu tiên là vui vẻ, sau đó nở nụ cười ngượng ngùng, mở miệng định nói nhưng không biết nên nói gì.
Hugh thong thả thở hắt ra, chỉ vào phía trước nói:
"Quay về thị trấn nhỏ trước đã."
"Được!" Furth không chút do dự trả lời.
Lúc này, "Kẻ Khờ" Klein phía trên sương mù xám khẽ gõ mép bàn dài loang lổ, suy tư về hai vị tiểu thư "Ma thuật sư" và "Thẩm Phán" mà hôm nay mình gặp được.
Vật hoặc lực lượng phong ấn "Cánh cửa đen kịt", cho dù không thoát ra ngoài, cũng có thể ăn mòn thủ vệ bên ngoài và người đến thăm dò, mức độ khủng khiếp như thế chỉ vừa nghĩ đến thôi đã khiến người ta sợ hãi rồi!
Hơn nữa loại ô nhiễm này còn ăn sâu bén rễ vào linh thể, muốn giải quyết, Klein chỉ có hai cách, một là để người bị ăn mòn cử hành đầy đủ nghi thức khế ước bí mật, bản thân sẽ điều động lực lượng từ không gian thần bí phía trên sương mù xám, dùng "Ghim cài áo Mặt Trời", hoàn thành tịnh hóa, hai là trực tiếp kéo linh thể đến đây, lượi dụng sương mù xám "Khử độc", xét thấy tình huống lúc ấy quá cấp bách, anh đã lựa chọn cách thứ hai.
"Sẽ là cái gì đây?"
"Lực lượng ăn mòn nhất thuộc về con đường "Ác ma"... Nơi đó nối liền với vực sâu? Không phải là không có khả năng, căn cứ vào miêu tả của "Mặt Trời", trong giai đoạn trước kỷ đệ nhị, ác ma thường xuyên rời khỏi vực sâu, hoạt động ở phía trên mặt đất. Đến khi thần Viễn Cổ Thái Dương từ không trung giáng trần, liên tục khiến các cổ thần ngã xuống, chúng mới lui về vực sâu, đóng chặt nơi đó. Dựa theo cách lý giải ấy, thì bắc đại lục có lối đi cổ thông đến vực sâu trong lòng đất cũng khá là bình thường... Cần phải xây dựng tòa pháo đài, phái người trông coi, cũng có thể tưởng tượng ra được...