Furth đang định nói tiếp gì đó, đột nhiên thấy mũi Hugh chảy xuống hai dòng máu đỏ tươi.
"Hugh, Hugh, cậu chảy máu mũi!" Furth vội vàng nhắc nhở bạn thân.
Hugh sửng sốt, đồng tử khẽ giãn ra:
"Cậu cũng chảy máu mũi kìa!"
"Hả?" Furth đưa tay lau mũi, chỉ cảm thấy chỗ đó hơi ấm, có chất lỏng dinh dính.
Cô vô cùng ngạc nhiên, đưa tay phải ra nhìn, thấy trên đó dính đầy máu đỏ, tươi tắn, chói mắt.
"Do vừa rồi căng thẳng quá nên bị?" Furth nghi hoặc lẩm bẩm.
Lúc này, dưới ánh mặt trời xuyên qua tán cây chiếu xuống, cô phát hiện trên cổ tay mình đang mọc ra một vết bớt đen nhàn nhạt với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy.
Vết bớt đen nhanh chóng lan ra, từ mu bàn tay bao trùm lên cánh tay.
"Á!" Furth theo bản năng kêu một tiếng, chợt ngẩng đầu nhìn sang Hugh ở bên cạnh.
Trong mắt cô chợt phản chiếu hình ảnh hai má và trên cổ Hugh cũng có một vết bớt đen!
"Thứ này, thứ này không bình thường!" Furth thốt lên.
Hugh cũng phát hiện sự bất thường của bạn mình, hồi tưởng lại một chút rồi nói:
"Cậu còn nhớ lời oán linh nữ giới nói không?"
"Cô ấy nói rằng thủ vệ bị sức mạnh thẩm thấu ra từ cánh cửa đồng xanh ăn mòn!"
"Không phải chúng ta cũng sẽ bị ăn mòn đấy chứ?"
Furth sửng sốt một giây, nghiêm túc gật đầu:
"Có khả năng!"
Cô vội vàng lấy thuốc đã chuẩn bị trước đó ra, chia một phần cho Hugh, còn mình thì lập tức vặn nắp ra, tu ừng ực hai lọ.
Nhưng hai người không hề tốt lên chút nào, vết bớt đen kia ngày càng mọc nhiều hơn, khiến tầm mắt hai người bắt đầu trở nên mơ hồ.
Thình thịch! Thình thịch! Thình Thịch!
Không lâu sau, Furth tự cứu mình nhưng vô dụng đã nghe thấy tiếng tim mình đập, cảm giác cơ thể dần mất đi sức lực.
Sau khi không nghĩ ra được cách nào khác, cô mấp máy môi, nghiến răng một cái, chợt xoay người lại, bước sang bên cạnh mấy bước, kéo ra một khoảng cách với Hugh.