Đến cuối cùng, cột sáng trong suốt có lửa thần thánh quấn quanh thoáng hiện lên, bao phủ oán linh kỵ sĩ, hoàn toàn tịnh hóa nó.
Thấy một kẻ địch đã bị giải quyết, Furth lập tức chuyển hướng, cùng Hugh đối phó với oán linh nữ giới.
Cô không hề keo kiệt dùng năng lực trên "Bút ký lữ hành Lemano", tổ hợp các phần thích hợp lại với nhau một cách khéo léo. Nhờ sự dẫn dắt của Hugh, khi thì tấn công, lúc lại trói buộc, chưa mất bao lâu đã giải quyết xong mục tiêu.
Không gian xung quanh theo đó cũng quay lại vẻ yên tĩnh ban đầu, Furth thở phào một hơi, dùng ánh mắt không thể tin nổi nhìn chằm chằm vào chiến trường:
"Như thế là xong rồi?"
Cô vốn tưởng với năng lực đặc thù cộng thêm cấp bậc khá cao của hai oán linh xa xưa này, nếu không phải cường giả chuẩn danh sách 5 thì khi ứng phó sẽ tương đối gian nan, kết quả lại phát hiện mọi việc tiến triển vô cùng thuận lợi.
Điều này khiến cô thực sự nhận thức được "Bút ký lữ hành Lemano" là một món thần khí trên ý nghĩa chân chính, cũng càng thêm mong đợi về "Ký lục quan" của danh sách kế tiếp.
Hugh cũng rất kinh ngạc, suy nghĩ vài giây rồi nói:
"Chẳng trách có người nói với tớ rằng, dưới Bán Thần, nhân số của người phi phàm cùng trình độ ứng dụng năng lực và sự phối hợp lẫn nhau còn quan trọng hơn cấp bậc của danh sách."
Cô vừa nói xong câu đó, bên tai đột nhiên vang lên tiếng gõ uỳnh uỳnh.
Tiếng động này đã phá vỡ sự yên tĩnh trong đại sảnh, nó phát ra từ phía sau cánh cửa đồng xanh kia.
Rầm! Rầm! Rầm!
Đằng sau cánh cửa đồng xanh vang lên tiếng gõ đập không ngừng, vang vọng trong lòng đất trống trải, giống như đến từ thời cổ đại vô cùng xa xôi.
Furth căng cứng cơ thể, khó kiềm được sự run rẩy, giọng nói cũng không tự chủ được ép xuống rất thấp:
"Phía sau cánh cửa là cái gì vậy?"
"Không biết." Hugh thật thà lắc đầu, theo bản năng nuốt một ngụm nước bọt.