Lại một lần Huyết Nguyệt nữa!
Cũng may có Ngài "Kẻ Khờ"... Năm nay Huyết Nguyệt xuất hiện thường xuyên quá thì phải? Cách lần trước mới hơn hai tháng chứ mấy... Làm mình không kịp chuẩn bị gì! Furth xoay người ngồi dậy, lau mồ hồi lạnh trên trán, lặng lẽ thầm nói hai câu.
Cô đã đến trấn nhỏ nằm ở bìa rừng rậm Delaire, nghỉ cùng một căn phòng với Hugh trong một khách sạn, định sáng mau sẽ bước đầu tra xét về pháo đài cổ bỏ hoang. Nào ngờ đang định nghỉ ngơi thì lại gặp phải Huyết Nguyệt.
Đúng lúc ấy, dường như cô nhớ ra điều gì, cơ thể cứng ngắc quay sang nhìn về phía bên cạnh.
Hugh bảo là đi ngủ sớm, chẳng biết tỉnh lại từ bao giờ, đang trợn tròn mắt nhìn cô.
Ánh mắt của Furth và tầm nhìn của Hugh giao nhau giữa không trung, không ai nói gì.
Qua hồi lâu, Furth mới gượng cười nói:
"Ha ha, cậu không ngủ à?"
Hugh hơi cau mày:
"Vừa rồi cậu làm sao vậy?"
"Không sao, không phải tớ đã nói với cậu rồi sao? Mỗi khi đến trăng trong, trạng thái của tớ sẽ không được ổn lắm. Thời điểm Huyết Nguyệt còn kém hơn một chút." Furth bình thản đáp.
Hugh đánh giá cô từ trên xuống dưới, kéo chăn ra:
"Tớ nhớ cậu có mang thuốc an thần?"
"Tạm thời không cần đâu, tớ đã điều chỉnh lại rồi." Furth thấy Hugh không gặng hỏi, âm thầm thở phào: "Ngủ đi, ngủ đi, sáng sớm ngày mai còn phải đi vào rừng rậm."
Hugh không nói thêm nữa, xoay người ôm lấy chăn, nhắm hai mắt lại.
Không lâu sau, hô hấp của cô trở nên nặng hơn chút, hơi thở dài mà đều đều.
Furth ngây ra nhìn trần nhà, miên man suy nghĩ một hồi, rồi ngủ mất lúc nào không biết.
Giữa trưa hôm sau, khu vực trung tâm rừng rậm Delaire, phía trước một tòa pháo đài bị sập quá nửa, dây leo mọc xanh rì, Furth lau mồ hôi trán, thở dài một hơi, nói:
"Cuối cùng cũng đến..."
Hugh liếc mắt nhìn cô một cái:
"Ông chủ khách sạn nói với tớ rằng chỉ mất hai tiếng là tới được nơi này."