Xong khi nhắn nhủ chuyện chính xong, hắn mới bật cười nói:
"Phong tục dùng xương người thật ra cũng không hay gặp lắm, chỉ có các lãnh địa trực thuộc hoàng gia thời kỳ đế quốc Byron mới giữ tập quán ấy. Đối với chúng tôi mà nói, người thân mất đi cũng không có nghĩa là họ hoàn toàn không sống với mình nữa. Trước khi hạ táng, chúng tôi sẽ lấy một mảnh xương từ cơ thể họ, đặt vào trong nhà làm đồ trang trí, để người sống và người chết cùng tồn tại."
"Cụ thể phải chọn mảnh xương thế nào, thì linh mục chủ trì lễ tang sẽ thông qua nghi thức để quyết định, tốt nhất là xương đầu có ý nghĩa tượng trưng nhất."
"Có gia đình còn có thể lấy xương đầu chế thành ly rượu, chỉ đem ra sử dụng khi có khách tôn quý nhất."
"Ngài Dantes, nếu lần này ngài đạt thành giao dịch, tôi muốn mời ngài đến nhà tôi làm khách, dùng đầu của ông nội tôi đựng "rượu Phoenix" để tỏ lòng kính trọng."
... Mặt Klein suýt thì dại ra, cảm thấy mình không sao nhập gia tùy tục được ở phương diện này.
Anh cười hai tiếng, đang định đáp có lệ thì thấy trên cầu thang mà tay vịn được dát vàng kia có một bóng người chậm rãi đi xuống.
Người này không đội mũ, mặc một bộ lễ phục nhà binh màu đen thẳng thớm, cúc áo lóe lên ánh vàng, huân chương đỏ như máu.
Da của ông ta hơi nâu nhạt, đường nét ôn hòa, ngũ quan mang đến cho người ta cảm giác luôn cứng nhắc, nhăn nhíu vào giữa gương mặt, gồ ghề hơn nhiều so với mặt người bình thường.
Klein nhờ vào tư liệu lấy được từ nhiều con đường, liếc mắt một cái là nhận ra đây chính là người tự xưng thượng tướng Mesanjes, người thống trị thực tế của bang phương bắc tây Byron.
Ở mặt ngoài thì ông ta qua lại giữa Ruen, Intis, Fossack, Feineibote, và vài thế lực quân phản kháng, để duy trì sự cân bằng, nhưng trong tối thì lại âm thầm nhận sự ủng hộ của hoàng gia Linh Giáo Đoàn.
Đồng thời, Klein còn nghi ngờ vị tướng quân bản xứ này còn xây dựng mối liên hệ vững chắc với giáo hội Thần Tri Thức cùng Trí Tuệ.