Klein rất nhanh hoàn thành bộ phận trước của nghi thức, lui ra phía sau một bước, hé miệng, dùng tiếng Hermes cổ thì thầm:
"Ta!
"Ta lấy danh nghĩa của ta khẩn cầu:
"Ta khẩn cầu câu thông cùng 'Ánh sáng Linh giới vĩnh viễn không tắt, hóa thân tri thức vô tận, màu đỏ của quyền lực cùng ý chí'..."
Nghi thức thông linh này khác nhau lớn nhất với bình thường là, không thể khẩn cầu về phía thần linh, vô luận "Nữ Thần Đêm Tối", hay là "Thần Tri Thức cùng Trí Tuệ", tôn danh đều không thể ra trong nghi thức hiện tại, nếu không tất nhiên sẽ thất bại.
Từ góc độ thần bí học mà nói, cái này ý nghĩa bảy luồng sáng Linh giới không về phụ thuộc cũng không phụng dưỡng một vị thần linh nào.
Theo một nhóm từ có thể câu thông linh hồn tự nhiên được nói ra, Klein thấy ba ánh nến đồng thời bành trướng, tiếng lách tách rất nhỏ nối thành một mảng, giống như mở ra một cánh cửa ánh sáng.
Xung quanh tế đàn bóng tối đột nhiên trở nên yên tĩnh, những đôi mắt không hiểu từ những nơi khác nhau nhất tề nhìn lại đây.
Gió lạnh thổi mạnh qua, trừ bỏ ba ngọn nến, toàn bộ vật phẩm trên tế đàn đều bay tới giữa không trung, trong đó, người giấy lắc lắc đứng thẳng lên, mặt ngoài nhiễm lên màu đỏ nồng đậm nhưng trong vắt tuyệt không đẫm máu.
"Ngài khỏe." Klein vừa hồi tưởng bộ phận tương quan nói về bảy luồng sáng Linh giới ở trong bộ sách thần bí học, vừa dựa theo hình thức chính xác được tổng kết ra mở miệng nói.
Anh biểu hiện tựa như đang đối mặt với một người thầy.
Người giấy màu đỏ nọ đầu khẽ động, phát ra giọng nói hư ảo nhưng uy nghiêm:
"Ngài khỏe."
Thật lễ phép mà... Quả nhiên, thông linh biến thành hàng linh, hoàn hảo có chuẩn bị trước... Klein trong đầu các loại ý niệm lóe qua, thành khẩn mà tôn kính nói:
"Ngài Ayer Morea, tôi có một chuyện muốn thỉnh giáo ngài."
"Ngài có thể trực tiếp xưng hô tôi là Ayer Morea, mời nói." Người giấy lơ lửng ở giữa không trung tựa như càng lễ phép hơn so với Klein.