Hà, hà, hà!
Azcot hai tay không biết khi nào đã rời khỏi đầu, chống ở trên cầu thang phía dưới, trong cổ họng theo đó phát ra thanh âm không giống nhân loại.
Trán ông ta chảy xuống tưng giọt mồ hôi, rơi ở trên phiến đá trước mặt, nhuộm ra một tầng mỡ vàng nhạt, mọc lên từng cây lông tơ màu trắng tinh mịn.
Giờ khắc này, ông cảm nhận được hô hét cùng khát vọng của một nửa linh hồn khác, hai "bản thân" phân tán hơn một ngàn năm khẩn cấp muốn hợp hai làm một, quay về hoàn chỉnh.
"Không..." Azcot đau đớn nói nhỏ, không muốn ngẩng đầu lên, đưa ra tay phải của mình.
Ông vừa rồi thấy rất rõ ràng, "bản thân" hóa thân thành vũ xà không có một chút lý trí nào, tràn ngập lạnh lùng cùng điên cuồng nồng đậm tới cực điểm, nếu quay về một thể với đối phương, chỉ sợ sẽ lập tức khôi phục trạng thái "Quan chấp chính tử vong" lúc trước, thậm chí trở thành ngụy Tử Thần chỉ còn thần tính không có nhân tính!
Vậy ông sẽ quên đi tất cả, quên đi những người mà đã từng quý trọng.
"Không..." Azcot trong cổ họng lại rặn ra một từ, cổ không thể ngăn chặn ngẩng lên từng chút một, trên mặt mọc ra một mảng vảy tối đen âm u lạnh lẽo.
Ở trán của ông, bỗng nhiên như có sinh mệnh lực tự nhô lên, vỡ ra từ bên trong, xuất hiện một cái lỗ hổng máu chảy đầm đìa.
Một vệt hào quang vàng óng ánh lập tức sinh ra từ trong hư vô, thành hình ở trong máu thịt.
Đây là một món vật phẩm trang sức xa xưa như tạo từ hoàng kim, ngoại hình như là một con chim thân thể thon dài, xung quanh cánh chim tràn ngập ngọn lửa tái nhợt, bên trong ánh mắt đồng xanh, hào quang tầng tầng lớp lớp, phân biệt hình thành một cánh cửa lớn thần bí mà hư ảo.
Nó vừa xuất hiện, Azcot đã đau đớn gầm nhẹ một tiếng, hoàn toàn ngẩng đầu lên, ở trong đôi mắt tang thương nội, chợt bùng lên hai luồng lửa tái nhợt.
Con vũ xà vừa hư ảo vừa chân thật ở chỗ sâu trong sương mù màu đen kia thẳng thân thể lên, nhô đầu ra, hai gương mặt giống nhau như đúc nhưng lớn nhỏ có khác không tiếng động đối diện, một mảng yên tĩnh.