Klein nhớ tới đứa con gái thích đòi kẹo mà ngài Azcot từng đề cập qua kia, cân nhắc một chút, mở miệng nói:
“Tôi cho rằng, ngài cũng không phải trong lòng phân liệt, mà là đang đấu tranh cùng tinh thần điên cuồng.
“Ngài sau khi mất đi ký ức quá khứ, lần lượt có cuộc sống mới, là thiện lương, nhiệt tình, có được tình cảm dư thừa, những kiếp càng về trước hẳn là càng thể hiện điểm ấy.
“Cái này khả năng mới là ngài chân chính, bản chất của ngài, mà ngài thời kì 'Quan chấp chính tử vong' đã bị ảnh hưởng bởi khuynh hướng mất khống chế chất chứa trong đặc tính phi phàm, lại chịu ảnh hưởng của vị Tử Thần kia từ địa vị cao truyền xuống, tôi nghe nói, ở sau 'Trận chiến tứ hoàng' đã phát điên.”
Những lời này của Klein thật ra cũng không có căn cứ quá lớn, bởi vì anh biết cuộc đời của Azcot chỉ có vài đoạn về Nam tước Abram, cha làm xích đu cho con gái, đứa con hiếu thuận cùng giáo sư lịch sử ôn hòa thân mật.
Mục đích của anh là cung cấp một cái suy đoán, một loại khả năng, trợ giúp ngài Azcot đối kháng theo ký ức trở về “tính cách Quan chấp chính tử vong”, để cho ông ta nhìn thẳng vào chính mình trong những đoạn cuộc đời quá khứ, lấy cái này tạo thành một loại hòa giải nào đó với bản thân, trở nên không lạnh lùng như vậy.
Mà nói xong, anh bỗng nhiên có ý tưởng mới, không đợi Azcot tiêu hóa xong những lời nói vừa rồi, vội vàng lại hỏi:
“Ngài Azcot, ngài biết neo không?
Neo để các thần cùng các Thiên sứ cố định bản thân, không chịu khuynh hướng mất khống chế từ đặc tính phi phàm cùng bản chất điên cuồng kéo cho đọa lạc?”
“Biết.” Azcot thu hồi tầm mắt, gật đầu.
Klein cũng không quá xác nhận, lại dùng giọng điệu tương đương chắc chắc nói:
“Có lẽ, ngài lần lượt mất đi ký ức mở ra cuộc đời mới, là neo để ngài đối kháng điên cuồng cùng mất khống chế!”