Không biết qua bao lâu, anh mới hoãn lại, phát hiện mình đã ở trong lăng tẩm bóng tối lạnh lẽo, bốn phía là những cái quan tài rộng lớn, trong quan tài nằm một đám người chết hư thối lưng mọc lông chim màu trắng.
Tuy đã nhắc nhở ngài Azcot, nhưng vẫn đi tới nơi này... Klein ngẩn ra một giây, trong lòng đột nhiên chợt xuất hiện ra cảm giác bất đắc dĩ khó có thể ngăn chặn.
Anh nghiêng đầu nhìn về phía bên cạnh, chỉ thấy Azcot đứng ở phụ cận phía trước, ngóng nhìn chỗ sâu trong lăng tẩm được tầng tầng cầu thang vẫn vào.
Nơi đó có khí đen nồng đậm tràn ngập, sương mù chậm rãi chảy xuôi.
"Nơi đó cất giấu rất có khả năng chính là Tử Thần nhân tạo..." Klein nhịn không được lại nhắc nhở một câu.
Azcot đường cong bộ mặt không hề căng thẳng, khóe miệng hơi hơi nhếch lên nói:
"Ngủ say trước đó làm cho tôi hồi tưởng lại rất nhiều chuyện, tôi nhìn thấy bản thân ngồi ở trên vương tọa đầu lâu, thấy người phi phàm cùng người thường ngã lăn ở phía trước vương tọa, bọn họ không có làm sai cái gì, cứ như vậy đột nhiên chết đi, tiếp theo từng người một bò lên, biến thành sinh vật bất tử tái nhợt, sinh vật bất tử nguyện trung thành với tôi.
"Mà tôi vẫn cứ lạnh lẽo nhìn chăm chú như vậy, không có một chút cảm xúc dao động, tùy ý để tai nạn như vậy lan tràn về nông thôn, lan tràn về thành thị.
"Điều này làm cho tôi cảm thấy không giống chính mình, nhưng mà, tôi lại rất rõ ràng, cái này có lẽ mới là bản thân chân chính."
Vị "Quan chấp chính tử vong" đế quốc Byron kỷ đệ tứ kia sao... Klein miệng mấp máy, lại mím chặt lại.
Azcot nâng tay day day thái dương, giọng điệu bình tĩnh không có phập phồng tiếp tục nói:
"Tôi cảm giác mình đang quay trở lại phương hướng đó."
Không đợi Klein đáp lại, Azcot ngóng nhìn chỗ sâu trong lăng tẩm như đang tự nói:
"Tôi còn nhớ tình huống khi lần đầu tiên chết đi sống lại, nằm ở trong một mảng thi thể tái nhợt, lảo đảo đứng lên, trong lòng thực sợ hãi, không biết đã xảy ra cái gì, cũng không rõ ràng cho lắm mình đến cùng ở nơi nào.