Việc dừng lại kia có phải là đại biểu Arodes đang do dự, đang giãy dụa, đang đối kháng chính mình không? Nó vừa khó có thể khắc chế bản tính muốn đưa ra vấn đề khó có thể trả lời, lại vừa suy xét đến yêu cầu của mình, không thể không kiềm chế? Klein có chút suy nghĩ cười thầm một tiếng.
Sharon mặc váy dài rườm rà mà tinh xảo đứng ở nơi đó, im lặng một hồi mới khẽ mở miệng:
"Lúc ban đầu là vì không muốn bị người khác bắt nạt, hiện tại là để có được năng lực bảo vệ mình cùng đồng bạn, còn có, báo thù, và lan truyền tư tưởng tiết chế tư tưởng ra ngoài... Nếu mọi người đều có thể tiết chế lại, vậy sẽ không còn chiến tranh, không còn giết chóc, không còn quá cực khổ như bây giờ."
Klein nghe được mà hơi cảm thấy kinh ngạc, bởi vì trong ấn tượng của anh, tiểu thư Sharon rất ít khi nói như vậy.
Cái này không phải nói đối phương sẽ không nói những lời nói dài, mà là cho dù cô thao thao bất tuyệt, cũng cực kỳ khắc chế, không miêu tả quá nhiều, tựa như khi trả lời vấn đề vừa rồi, chỉ đơn giản là nhìn lại những chuyện đã trải qua, nhìn như nói rất nhiều, nhưng không có một câu dư thừa, lời nói chủ quan, mà hiện tại, câu mà cô ta bổ sung kia, so với phong cách của cô mà nói, rõ ràng tương đối chênh lệch.
Đây là suy nghĩ lặp lại trong lòng cô, đã bị đè nén rất lâu không được biểu đạt ra ngoài? Trong đầu Klein bỗng nhiên hiện ra nam đại lục tràn ngập phân tranh hỗn loạn.
Nơi đó có số lượng lớn dân bản xứ bị nô dịch, có một đám người tầng dưới chót chết đi vì đói khát bệnh tật mà không ai thèm quan tâm, có chiến tranh không ngừng phát sinh cùng không ngừng xuất hiện nghi thức hiến tế người sống.
Nếu mình sinh ra ở nam đại lục, có thể sống đến bây giờ, khẳng định cũng sẽ hy vọng thế giới hòa bình, dân chúng yên vui... Nói thật, bề ngoài của tiểu thư Sharon và Maric cũng không phải giống người nam đại lục điển hình, ừm, nghe nói vương quốc cổ đại Upland, bộ phận thượng tầng vương quốc Paz thật ra là người bắc đại lục, điều này cũng đúng, trước khi Tử Thần ngã xuống, hai bên đại lục nam bắc tàu thuyền đều được qua lại thuận lợi... Còn nữa, Sharon vừa rồi đề cập tới báo thù, đã không có bao nhiêu hơi sức, tựa như không còn chút hy vọng, hoặc là không còn khát vọng mãnh liệt... Klein im lặng cảm thán, lắng nghe Sharon tiếp tục trả lời và hỏi.