Cái lắc đầu của anh theo như Ian cùng Maric hiểu là vì không biết người trong bức họa là ai, nhưng thực tế, điều anh biểu đạt chỉ là bất đắc dĩ.
"Hai vị, tôi phải rời đi rồi, trước rạng sáng sẽ trả lời mọi người." Klein cởi xuống mũ, cúi chào một cái, chậm rãi rời khỏi phòng billiards, vào một ngõ nhỏ vắng vẻ bên ngoài "Quán Bar Brave" rồi sử dụng "Truyền tống" trở về số 160 phố Berklund.
Trong phòng ngủ, điều trước tiên anh suy xét không phải lời thỉnh cầu của tiểu thư Sharon cùng Maric, mà là phải làm thế nào để xử lý tai họa ngầm mà Amon mang đến.
Ở phương diện này anh đã có kinh nghiệm phong phú, nên nhanh chóng có ý nghĩ:
Cho Amon chút việc để làm, dẫn dắt sự chú ý của hắn!
Về phần là chuyện gì tình, đương nhiên là không thể kháng cự, tuyệt đối sẽ không có chuyện không hứng thú, ví dụ như, Thiên sứ con đường "Kẻ ăn trộm", Pares Zoroaster!
Cái này có lẽ là mấu chốt làm Amon không thể trở thành danh sách 0 Chân thần, so với tìm kiếm tổ chức tín ngưỡng "Kẻ Khờ" lại càng thêm quan trọng.
Đương nhiên, Klein sẽ không trực tiếp bán đứng ông lão trong người Leonard, bởi vì đối phương tới bây giờ còn chưa bày ra ác ý.
Ý tưởng của anh rất đơn giản, đó chính là để Amon biết tình báo Pares Zoroaster đã đến Backlund, xem vị Thiên sứ tồn tại từ kỷ đệ tứ này sẽ ứng đối ra sao, sau đó, mình tùy tình huống mà quyết định nên làm như thế nào.
Nếu ông lão kia không có biện pháp gì với kẻ thực có khả năng chỉ là một phân thân của Amon, vậy chỉ có thể để Leonard lấy cớ làm nhiệm vụ rời khỏi Backlund, tránh né Amon, mình cũng đi tây Byron trước, cứ nói là trùng kiến mạng lưới quan hệ, đợi "Rắn vận mệnh" Will Onsetin sinh ra, lại yen lặng truyền tống trở về lấy máu cuống rốn... Klein bỗng nhiên có quyết đoán, rút ra tờ giấy viết thư:
"Amon đã tới."
Gấp xong tờ giấy, bỏ vào phong thư, Klein lấy kèn ác-mô- ni-ca của nhà mạo hiểm, đặt ở bên miệng, dùng sức thổi.