Sau một hồi bận rộn, anh rời khỏi phía trên sương mù xám, quay về thế giới hiện thực, tiếp tục chờ ngài Azcot hồi âm.
Buổi tối thứ bảy, Klein ăn mặc chỉnh tề mang theo người giúp việc Richardson ngồi xe ngựa đến Giáo đường St. Samuel, tham dự tiệc tối từ thiện do giáo hội Đêm Tối cử hành.
Thông qua cửa chính, anh được mục sư dẫn dắt, đi tới một đại sảnh.
Nơi này có một cái điện thờ, bên trong có huy hiệu thuộc Nữ Thần Đêm Tối, trên đầu treo vài các loại đèn thủy tinh, phía trước đặt những cây nến dài nhỏ, cùng với một đám vòng kim loại treo ngược chưa dầu sáp.
Lúc này, chúng đều đã bị đốt lửa, chiếu sáng cả đại sảnh, thể hiện ra một loại cảm giác thần thánh.
Klein liếc mắt nhìn, thấy một hàng ghế ngồi xếp chỉnh tề, các vị khách đều mặc quần áo bất phàm.
Trong đó, phụ nữ chủ yếu chia làm hai loại, một là ăn mặc đẹp đẽ hở hang, cởi mở lớn gan, có thể thấy từng mảng trắng nõn nà trước ngực cùng hai cánh tay, hai là mặc trang phục sáng sủa, lại rất bảo thủ, đến cả xương quai xanh cũng chỉ là mơ hồ nhìn thấy được, thậm chí có nguời che hẳn.
Theo Klein biết, ở vương quốc Ruen, cái này là sự khác nhau giữa đã kết hôn và chưa kết hôn, chồng chết hoặc là ly dị chồng thì có thể chọn theo ý mình, chỉ là màu sắc của người có chồng chết thì sẽ tận lực để màu tối.
Ngoài ra, Klein còn thấy từng dây vòng cổ, vòng tai tinh xảo sáng lóa, cùng với đủ loại vật phẩm trang sức quý giá, so với vũ hội mà nghị viên Macht và chính anh cử hành, khách nơi này rõ ràng càng thêm khí phái.
Cất bước tiến vào đại sảnh, Klein bắt chuyện với đám người Giám mục và nghị viên Macht, hàn huyên một phen.
Đúng lúc này, ngoài cửa có thanh âm truyền đến, không ít tân khách quay đầu nhìn sang, nở nụ cười tới chào đón.
Klein cũng nhìn về phía đó, ánh mắt đầu tiên là sáng ngời, sau đó chợt đọng lại.