Phu nhân Mary cũng làm tương tự, sau đó nói:
"Vì để ông không còn bị chuyện này ảnh hưởng, tôi định thu mua cổ phần trong tay ông, trả thêm 1.000 bảng so với giá gốc.
"Ông không cần lo lắng cho tài chính của tôi, gần đây tôi đã vay được tiền từ ngân hàng."
Klein thở dài rồi cười nói:
"Ý tốt của cô tôi xin nhận, nhưng cô đã tới chậm một bước, tôi vừa quyên tặng cho giáo hội số cổ phần kia, từ đó thành lập một quỹ học tập để giúp đỡ dân nghèo."
Tới giờ phu nhân Mary mới nghe được tin tức này, nhất thời có chút khiếp sợ, nói không ra lời.
Qua chừng mười giây, cô mới lặng yên thở hắt ra:
"Nhân phẩm của ông, sự hào phóng của ông, trí tuệ của ông, đều làm cho tôi cực kỳ bội phục."
Khi nói chuyện, ánh mắt cô nhìn Dwayne Dantes lại nhiều hơn mấy phần tán thưởng.
Klein khiêm tốn giao hết công lao cho Nữ thần, tiếp theo dừng một chút, rồi lộ vẻ mặt nghiêm túc hỏi:
"Phu nhân Mary, tôi có một vấn đề hy vọng có thể được cô giải đáp.
"Khi cô quyết định đối kháng với Nam tước Sindras, giữ lấy quyền khống chế đối với công ty Cowim, là thuần túy xuất phát từ cảm xúc trong lòng, hay là được người khác khuyên bảo?"
Phu nhân Mary hơi nhíu mày, thản nhiên hồi đáp:
"Những người khuyên bảo đều kêu tôi bỏ qua."
Klein nhất thời im lặng, không tiếp tục thảo luận phương diện này, nói tới việc nghị viên Macht bị tập kích, cuối cùng đưa phu nhân rời khỏi số 160 phố Berklund.
Sau bữa tối, quản gia Walter đi vào phòng có ban công, ngồi đối diện chủ nhân ngồi trên ghế bành nói:
"Thưa ngài, đã tiễn hai vị thợ săn tiền thưởng rời đi, 3 ngày tổng cộng tốn 300 bảng, không bao gồm cung cấp đồ ăn."
Cuối cùng cũng đi rồi... Klein bỗng nhiên trầm tĩnh lại, gật đầu coi như đáp lại quản gia.
Tiếp theo, anh khẩn cấp tiến vào phòng ngủ, chuẩn bị lấy ra cây nấm Frank Lee gửi tới, đưa lên phía trên sương mù xám, giao tiếp với "Mấp máy đói khát".
Khi anh đi đến trước bàn làm việc cất cây nấm, lại thấy trên đó có một lá thư được dùng một lọ mực đè lên trên.