Klein vừa không để lại dấu vết nhét lá thư này vào túi áo, phục vụ đã đi ra khỏi phòng chuẩn bị đồ ăn cho bốn vị khách mới đến, trong đó, có hai phần là cây nấm xào bơ.
Thấy một màn này, Klein đột nhiên có chút buồn nôn, vẻ mặt trở nên thoáng kỳ quái, tay trái còn chưa rút ra từ túi áo nhẹ nhàng run lên.
May mà không phải mình chọn cây nấm, nếu không chỉ có thể lãng phí đồ ăn... Vốn không có ám ảnh gì với cây nấm, kết quả là nội dung lá thư này lại thành công làm mình "phát bệnh"... Vẻ mặt Klein nhanh chóng khôi phục bình thường, rút tay trái về cầm lên cái chén bên cạnh, uống ực ực nước đá bên trong.
"Cho tôi thêm một ly." Anh ra vẻ như chưa từng phát sinh chuyện gì, nói với người phục vụ đứng ở cửa phòng chuẩn bị đồ ăn.
Cùng lúc đó, anh chậm rãi đứng dậy, đi tới phòng tắm.
Phòng tắm xây độc lập với phòng ăn, hai bên sườn phân biệt có cửa lớn.
Furth trốn ở trong tủ bát nghe tiếng bước chân tới gần, cửa phòng tắm khép lại, nhịn không được để miệng tới bên tai Hugh, giảm xuống âm lượng, cười nói:
"Lần thứ hai!
"Bọn họ mới tiến vào phòng hơn nửa giờ, Dwayne Dantes đã đi vào phòng tắm lần thứ hai!
"Lần đầu tiên rõ ràng là tiểu tiện, lần này nếu cũng như vậy thì chứng tỏ thận, bàng quang hoặc là tuyến tiền liệt của quý ngài này không tốt lắm.
"Đi ra rồi, đi ra rồi, thật sự chỉ là tiểu tiện, hắc hắc, ông ta bình thường hình như cũng uống nhiều nước, vậy mà cũng mắc bệnh này, phú ông cũng thật không dễ dàng, phú ông có vẻ ngoài đẹp trai lại càng không dễ dàng!"
Hugh trợn trắng mắt liếc tới bạn tốt một cái:
"Cái đó thì liên quan gì tới cậu.
"Thận trọng một chút, chăm chú một chút, chúng ta đang làm nhiệm vụ!
"Còn nữa, vị kia là nghị viên Macht, vệ sĩ có vẻ rất lợi hại, chắc là người phi phàm, chúng ta phải cẩn thận."
Furth nhìn ra bên ngoài, lùi về thân thể nói:
"Bọn họ đều chặn ở ngoài cửa, căn bản không đề phòng có người xuyên tường, thật thiếu chuyên nghiệp... Được rồi, trở về rồi nói sau."