Vì vấn đề trị liệu tâm lý, Klein miêu tả tương đối đầy đủ cảnh trong mơ của mình, nhưng không nói rõ cái này là chuyện chân thật mình gặp phải, không để lộ ra mình biết lai lịch của cô gái xinh đẹp cùng cây nấm quái dị, đồng thời, anh giấu diếm sự tồn tại của đám giòi bọ trong suốt và Charles Latour.
Audrey chuyên chú lắng nghe, căn cứ theo trực giác phi phàm phi phàm cùng tri thức thần bí học và tâm lý học, vừa suy tư vừa nói:
"Ngài 'Thế giới', tôi có thể tưởng tượng ra sự kinh khủng và quái dị trong giấc mơ của ngài, cũng hiểu được cảm giác bừng tỉnh giữa đêm kia."
Thấy đối phương ở cách tấm ván gỗ không phản bác, Audrey càng có lòng tin, lặng yên sử dụng "Trấn an" lần nữa, đồng thời bắt đầu "Dẫn đường":
"Những cơn ác mộng thường xuất hiện vì cảm xúc tiềm tàng trong lòng, mà những cảm xúc đó đa số xuất hiện vì 2 lý do, một là mình không biết thứ đó, hai là không thể kháng cự.
"Sự vật đáng sợ ông nhìn thấy ở cảnh trong mơ chỉ là biểu tượng, điều ông thật sự sợ hãi là chuyện bọn chúng tượng trưng, ẩn giấu ở phía sau màn."
Nói xong, Audrey đột nhiên hỏi:
"Đó cái gì?"
Klein đang từng chút từng chút một thả lòng trong giọng nói mềm mại ngọt ngào của tiểu thư "Chính Nghĩa", bỗng nhiên nghe được vấn đề này, theo bản năng trả lời:
"Là tồn tại tạo nên tất cả những thứ kia."
Anh dừng một giây, chần chừ rồi bổ sung:
"Chúng nó vừa không biết, vừa làm cho người ta không thể kháng cự."
Lúc này, Klein đã rõ ràng nguyên nhân thật sự làm mình mơ thấy ác mộng, trạng thái tinh thần không được tốt:
Bản năng của anh sợ hãi một việc, đồng thời tiềm tàng cảm xúc mặt trái.
Cái trước vừa bao hàm biểu hiện khủng bố của đám giòi bọ trong suốt và Charles Latour, cũng có hành động không hiểu của Thiên sứ tẩy xóa cùng thực tế sử dụng thánh huy bóng tối "Mở cửa" thành công, chúng tạo nên cảm xúc tuyệt vọng không thể ngăn cản, con đường phía trước như bị chặn đứng, thậm chí ai là bạn, ai là kẻ địch, ai đang mưu tính cái gì cũng không biết.