Trong nháy mắt, suy nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu Klein chính là:
Charles Latour quả nhiên có âm mưu!
Ngay sau đó, anh cảm thấy cực kỳ may mắn, mình trước đó đã có được phù hiệu “Mở cửa” chính xác từ bút ký gia tộc Antigonus, cho nên nội tâm mới có lòng tin, không đến mức bối rối.
Charles Latour để bút lông chim và bình mực về lại lịch sử, ngẩng đầu nhìn "Hermann Sparrow" cùng "Ma nữ tuyệt vọng" Panatia, thở dài nói:
"Toàn bộ điều kiện đều đã đủ, mấy người có thể mở ra 'Cánh cửa' rồi."
Nói tới đây, ánh mắt ông ta dừng lại trên mặt "Hermann Sparrow", cười nói:
"Đừng quên lấy đi tro cốt của tôi."
Hắn vừa dứt lời, toàn bộ thân thể đột nhiên nứt thành vô số chấm sáng nhỏ, khuếch tán ra bốn phía, dung nhập vào hư không, tựa như sớm đã mục nát, biến thành thành tro.
Mà nơi ông ta ngồi thì còn lại một cái bình màu trắng, bên ngoài có hoa văn phong cách cổ xưa, ngoài ra không còn điểm đặc biệt nào khác.
Klein để "Hermann Sparrow" tiến lên hai bước, cúi người nhặt lên cái bình, chỉ cảm thấy nặng trịch, không giống hàng giả.
Anh mở ra cái nắp, thấy bên trong đều là bụi xám trắng cùng hạt tròn, không hề có hào quang gì.
Thật sự chỉ là tro cốt bình thường? Vậy là ai hỏa táng Charles Latour? Tự mình hoả táng mình? "Hermann Sparrow" đóng nắp, tùy ý đưa tay vào quần áo lấy ra một miếng thịt, nhét vào trong miệng, nuốt xuống dạ dày.
"Ma nữ tuyệt vọng" Panatia chú ý tới hành vi này, ánh mắt híp lại, giống như đang hỏi "Anh muốn làm cái gì?".
Klein cho 2,3 miếng thịt vào miệng bí ngẫu, cố ý điều chỉnh đường hô hấp:
"Có chút khẩn trương.
"Không biết phù hiệu 'Mở cửa' có tác dụng không."
Panatia đã xác nhận đối phương ăn thịt cá bình thường, chỉ là nhìn có vẻ tương đối bẩn, mà cô ở trong trạng thái nửa điên dại đã không còn kiên nhẫn suy nghĩ nhiều hơn, thế là rời tầm mắt, nhìn về phía cái bình tro cốt, cười nói:
"Nếu vô dụng, chúng ta có thể chia sẻ nó.