Trăng đỏ xuất hiện! Klein thấy trong lòng căng thẳng, không kịp suy nghĩ thêm, khẩn cấp nâng lên tay phải, búng tay một cái, điểm hỏa một ngọn nến ở vách tường phụ cận cách xa mình nhất.
Cùng lúc đó, anh để "Oan hồn" Senol phụ thể lên người mình, mạnh mẽ nhảy về phía trước, tiếp tục lăn tròn, đi tới chỗ tường ngoài gần nhất.
Mà lúc này, toàn bộ giáo đường trở nên dị thường yên tĩnh, không còn lời vô nghĩa quanh quẩn.
Linh tính trực giác của Klein không đạt được cảnh báo nguy hiểm gì, nhưng anh lại thông qua cái bóng trên mặt đất phát hiện, thi thể lơ lửng giữa không trung đều quay về một bên có ánh nến!
Không dám do dự, tay trái Klein nhấn một cái, cả người trực tiếp xuyên thấu vách tường, đi tới bên ngoài giáo đường, sau đó đầu cũng không dám ngẩng cao mượn dùng "Oan hồn" chế tạo động lực, liên tục lăn tròn liên tục búng lên chạy về phía căn nhà gần nhất, khoảng cách hai bên chỉ có mười mét.
Trong quá trình này, anh không nghe thấy thanh âm dã thú gầm nhẹ, cũng không phát hiện xung quanh có bóng dáng tới lui, nhưng mà, sau lưng vẫn tồn tại cảm giác bị vô số ánh mắt nhìn chăm chú!
Chỉ 1 giây sau, Klein lao tới bên ngoài căn nhà, hai tay nhấn một cái, xuyên vào bên trong.
Sau đó, anh búng tay một cái, dập lửa từ cự ly xa, dập tắt ánh nến trong giáo đường.
Sau im lặng cùng căng thẳng ngắn ngủi, cảm giác bị rất nhiều ánh mắt nhìn chăm chú đã biến mất, bên ngoài bức màn, bóng người bắt đầu hiện ra, đi đi lại lại.
Dị thường biến mất, Klein nhẹ nhàng thở ra, xem kỹ hoàn cảnh trong căn nhà, sau đó chọn lựa một địa điểm có chút ánh trăng chiếu rọi, bóng đen không quá đậm để đứng, tránh cho bất thình lình gặp tập kích.
Mà trải nghiệm vài giây vừa rồi, làm cho anh có suy đoán đối với những bóng dáng mơ hồ bên ngoài bức màn và tiếng gầm nhẹ như dã thú:
Bọn họ chính là những thi thể trước đó phát ra lời vô nghĩa "Honakis... Freguera..." trong giáo đường!