Bọn họ đều tự kéo dài ra sợi dây đen hư ảo, tụ tập tới cùng một phương hướng, đó chính là chỗ cao nhất của giáo đường xa xưa, không có ngoại lệ!
Trong tầm nhìn của Klein, bọn họ tựa như thi thể bị "Dây linh thể" treo lên!
Klein còn chưa kịp suy nghĩ cái này có ý nghĩa gì, khóe mắt đột nhiên thấy một hình ảnh:
"Dây linh thể" của chính anh đang tự động phiêu đãng hướng lên trên, kéo dài tới chỗ cao nhất giáo đường, kéo dài tới ngọn nguồn thần bí kia!
Đây là lần đầu tiên Klein thấy "Dây linh thể" của mình không bị thao túng mà lại tự nhiên hành động!
Chúng nó giống như là kim loại gặp nam châm, không chịu khống chế đi tới chỗ cao, sợi dây nhanh nhất đã đến nơi!
Klein không dám tưởng tượng sau khi toàn bộ "Dây linh thể" đều hội tụ mình sẽ gặp kết cục gì, có lẽ chính anh cũng sẽ biến thành "thịt muối" treo hong gió, bị buộc tới giữa không trung, phát ra lời vô nghĩa "Honakis... Freguera..." này.
Đổi với tuyệt đại bộ phận người phi phàm, giờ khắc này chỉ có thể rời khỏi giáo đường, xem có thể bởi vậy mà dừng lại quá trình "Dây linh thể" bị hấp thụ không, nhưng Klein thì khác, anh là "Bí Ngẫu Đại Sư", tâm niệm vừa động, trực tiếp thao túng "Dây linh thể", rút chúng trở về.
Qua gần ba mươi giây, Klein rốt cuộc hoàn thành chuyện này, bất quá, "Dây linh thể" vẫn như cũ tồn tại khuynh hướng phiêu đãng lên bên trên, phải liên tục chú ý, liên tục điều khiển.
Đây là một trong những nguy hiểm tiềm tàng trong giáo đường xa xưa? Klein hít vào một hơi, không còn kề sát vách tường, từng bước một đi vào sâu trong giáo đường.
Trên đỉnh đầu của anh, từng cái bóng dáng lúc la lúc lắc, giống như đang nhìn xuống.
Đi tiếp hai mươi ba mươi mét, Klein rốt cuộc thấy được một sự vật, đó là một cái thánh đàn của giáo đường.
Mà phía trên thánh đàn thì đặt một pho tượng khắc bằng đá.
Tiến thêm vài bước, Klein thấy rõ ràng bộ dáng pho tượng:
Chỉnh thể thì hình tượng của nó là phụ nữ nhân loại, nhưng phần hông thì mọc ra hai cái chân thú, trên mặt bao trùm lông đen nhỏ bé.