Bàn tay bóng người cầm quyển sách mơ hồ trong suốt, đồng thời phát ra tiếng ngâm xướng xa xưa:
"Ta đi đến, ta nhìn thấy, ta ghi lại."
Tiếng ngâm xướng vừa mới vang lên, quyển sách nhanh chóng lật mặt giấy, tạo ra một cây trường thương lửa trắng cực nóng ở phía trước.
Ngài A? Hắn đã hoàn toàn điên rồi sao? Hoàn cảnh như vậy, hắn cũng dám dùng năng lực phi phàm loại lửa? Klein thấy trong lòng căng thẳng, cấp tốc suy nghĩ đối sách, đồng thời cất bước lao mạnh tới chỗ đối phương, đồng thời để tay trái ở phía sau người.
"Mấp máy đói khát" nhanh chóng tràn đầy khí tức u ám thâm thúy, sau đó ngưng tụ ra một thanh trường kiếm to đến khoa trương từ nham thạch đỏ đậm nóng chảy cùng lửa lam nhạt.
Xoẹt!
Bước chân Klein mạnh mẽ, thắt lưng và bả vai di chuyển, hung mãnh vung cánh tay trái.
Cơ thịt cánh tay anh căng cứng cả lên, "Kiếm nham thạch nóng chảy” chém từ dưới lên!
Phập! Thanh kiếm to lớn có ngoại hình hoa mỹ chém trúng trường thương, màu lửa trắng và lam nhạt cùng với các tia lửa màu đỏ thắm bắn ra bốn phương tám hướng, đốt cháy ghế dựa, đôt cháy bức màn.
Âm thanh ồn ào trên ngã tư đường sớm đã biến mất, từng cái bóng dáng mơ hồ đều chuyển hướng về phía bên này, yên tĩnh tới cực điểm.
Mà sau khi va chạm với trường thương, Klein thuận thế hạ thấp đầu gối, chân sau quỳ xuống, dùng tay phải búng tay.
Tách!
Toàn bộ lửa trong phòng đều bị dập tắt.
Klein không tiếp tục nhúc nhích, anh cảm thấy có rất nhiều ánh mắt muốn xuyên thấu bức màn, tìm kiếm dị thường.
Người đàn ông đội mũ trùm do bóng đen tạo thành cũng không có động tác, vừa rồi còn thực điên cuồng, nhưng bây giờ hắn cũng cảm nhận được sự khủng bố khó có thể diễn tả bằng lời đang tới gần.
Trong căn nhà tối om chỉ có một chút ánh trăng đỏ rực, Klein quỳ một gối xuống, còn đối phương thì đứng dựa vào tường, giống như biến thành hai cái tượng đá.
Trong hoàn cảnh cực độ yên tĩnh, thời gian quá trôi qua rất thong thả, Klein có ảo giác như chỉ còn mười giây nữa là trôi qua cả tiếng đồng hồ.