Trước khi đầu óc rơi vào trạng thái "cúp điện", Klein chỉ kịp hiện lên hai suy nghĩ:
"Mạnh quá, hoàn toàn không thể chống cự..."
"Không biết chết kiểu này còn có cơ hội sống lại hay không..."
Suy nghĩ vừa vọng ra, trước mắt Klein đã tối đen như mực, cả người toàn hoàn mất đi tri giác, dường như tiến vào một giấc ngủ say không mộng mị.
Không biết qua bao nhiêu lâu, bóng tối không một tia sáng đột nhiên dao động, hắn loáng thoáng có chút cam giác, cho rằng gió lạnh đang thổi qua mình.
Suy nghĩ trong đầu từ từ thoát khỏi sự ngưng trệ, Klein chầm chậm mở mắt ra, thấy bên trên là một lớp sương mù, vầng trăng đỏ rực ẩn trong đó, lúc tỏ lúc mờ.
Mình lại hồi sinh? Hay là tiến vào "Minh giới"? Cho dù là điều sau thì vấn đề cũng không tính là nghiêm trọng lắm, chưa biết chừng còn có thể tìm được tín sứ xương trắng giúp liên lạc với ngài Azcot, chỉ có điều sau này nếu phải chuyển thành sinh vật bất tử hoặc là sinh vật linh giới... Suy nghĩ của Klein vẫn còn hơi nặng nề, giống như bị người nào đó đổ hồ dán vào trong não, suy nghĩ không tự chủ được mà phát tán ra.
Dần dần, anh cảm nhận được cơ thể, nghe thấy tiếng trái tim đập thình thịch thình thịch.
Anh bắt đầu dần tỉnh táo hơn, cho rằng khả năng mình hồi sinh khá lớn, có lẽ còn bị ném đến khu vực hoang vu nào đó.
Rắc!
Các khớp xương của Klein vang lên răng rắc, anh chợt xoay người đứng lên, không màng đến việc kiểm tra tình trạng bản thân, mà quan sát bốn phía, xác nhận quang cảnh nơi này trước.
Thứ đầu tiên đập vào ánh mắt anh chính là bóng đêm lạnh lùng, thâm trầm và sương mù giăng kín bốn phía, mà ở khu vực cách đó không xa là một thị trấn nhỏ.
Kiến trúc nổi bật nhất trong thị trấn nhỏ này là một tòa giáo đường có chóp nhọn phong cách cực kỳ xa xưa, cả tòa giáo đường có màu đen, không có gác chuông, trên đỉnh có mấy con quạ đen sì đang bay quanh.
Xung quanh giáo đường còn rải rác khác nhiều tòa nhà khác, có nhà dân cư hai tầng bình thường, có nhà gỗ đơn sơ, có cửa hàng bánh mỳ treo biển, có nhà xay bột màu xám trắng chạy bằng guồng nước, nhưng không hề có một người đi đường nào, dường như họ đang chìm vào giấc ngủ trong bóng đêm yên ả.