Klein thay áo khoác màu đen của nhân viên thần chức ở bên cạnh, chuyển người trông coi nội bộ và quần áo của người hầu ở trước mặt xuống gầm giường, mình thì nằm lên trên, tính nhẩm thời gian.
Năm giờ ba mươi phút, anh rời giường trước giờ, ăn hết bánh mỳ trắng đã chuẩn bị từ tối qua, uống cốc nước trắng, yên lặng nhìn ra phía ngoài cửa sổ.
Sắc trời hưng hửng sáng, Klein giữ trạng thái không biểu cảm, mở cửa đi ra, xuống tầng một, dọc theo tuyến đường mà bản thân đã bước đầu nắm được, rẽ về phía bên trái.
Đi một lát, anh không bất ngờ khi gặp phải một vị mục sư.
Đây là kinh nghiệm của người từng làm Kẻ Gác Đêm, cho nên Klein cũng không lo lắng không tìm thấy lối đi.
Vị mục sư kia đứng ở ngoài cánh cửa bí mật dẫn xuống khu vực dưới lòng đất, đang nâng tay phải lên, điểm bốn chỗ trên ngực theo chiều kim đồng hồ, nói:
"Cầu cho nữ thần phù hộ ông."
"Ca ngợi nữ thần." Klein khàn khàn đáp lại, đồng thời cũng vẽ hình vầng trăng đỏ rực trước ngực.
Anh không dừng lại, đi lướt qua vị mục sư kia, trong ánh đèn đuốc hai bên, bước từng bước xuống cầu thang, đến một ngã ba trước mặt.
Căn cứ vào sự hiểu biết đối với vị trí địa lý xung quanh, Klein tin rằng rẽ sang phía bên phải sẽ đi xa khỏi giáo đường, hẳn là đi đến một công ty bảo an nào đó ngụy trang thành "Kẻ Gác Đêm" hoặc là tổ chức khác, cho nên anh không chút do dự xoay người rẽ sang bên trái.
Đúng lúc này, anh thấy có một người đàn ông đeo găng tay đỏ từ đối diện đi tới.
Người đàn ông này có mái tóc đen, đôi mắt xanh, diện mạo xuất chúng, ăn mặc khá tùy ý, chính là Leonard Mitchell.
Thời điểm nhìn thấy Leonard Mitchell, cơ thịt trên lưng Klein nháy mắt trở nên cứng ngắc, tinh thần căng như dây cung được kéo đến cực hạn, bất cứ lúc nào cũng thể gãy đôi.
Anh nhớ rất rõ ràng, trong cơ thể của người bạn học thi sĩ có một Thiên sứ con đường "Kẻ ăn trộm" đang ký sinh, Pares Zoroaster, vị ấy có thể nhận ra được đặc thù của mình, từ đó phá vỡ lớp ngụy trang!