Sau khi quá năm mươi mét, anh bỗng nghe thấy một giai điệu du dương, cổ xưa, mang đầy vẻ u ám và bi thương.
Theo bản năng, Klein ngẩng đầu nhìn lên, thấy nơi bị từng nhánh dây đậu che khuất, Bernarde đang ngồi cong lưng, mái tóc màu hạt dẻ của cô khẽ lay động, đầu cúi thấp, đặt cái "đầu lâu con người" kia kề lên miệng, khiến các lỗ thủng thổi ra luồng khí, kết hợp với nhau tạo thành một khúc nhạc.
Khúc nhạc kia mang theo sức mạnh khiến người ta bình tĩnh và sự đau thương nhàn nhạt, lan tỏa ra từng chút một, lại không hề kinh động đến đám binh lính đang canh gác cầu bên ngoài khu rừng đậu.
Klein đứng đó, nghiêm túc lắng nghe, trong lòng đột nhiên xuất hiện một nỗi nhớ nhà.
Đây là chốn về mà lữ khách phiêu bạt đã lâu khao khát nhất và cũng khó chạm đến nhất.
Trong khu rừng cây leo xanh tươi, dưới bóng đêm dày, Klein từ từ nhắm hai mắt lại, lắng nghe khúc nhạc dường như đang vang lên phía chân trời.
Thể xác và tinh thần anh đều yên ả bình thản, nhưng lại có cảm giác bi thương và u sâu rất nhạt đang nảy sinh, bao trùm và quanh quẩn trong lòng.
Không biết qua bao lâu, giai điệu du dương kia rốt cuộc biến mất, giữa những nhánh đậu đang rủ xuống, gió đêm khe khẽ thổi qua.
Klein thầm thở dài một tiếng, mở mắt ra, nhìn lên trên, chỉ thấy "Nữ vương thần bí" Bernarde đang đưa chiếc "đầu lâu con người" thủng lỗ chỗ trong tay cho "người hầu" có nửa trên là người nửa dưới là gió kia.
"Được rồi." Giọng nói êm dịu, bình thản của Bernarde theo đó vang lên.
"Cảm ơn cô đã giúp đỡ." Klein lại cúi người cảm ơn, thao túng "Oan hồn" Senol quay về bên cạnh.
Lúc này từng cây đậu rút lên trên, rừng rậm xanh tươi dần nhạt đi, cuối cùng biến mất hoàn toàn.
Klein và Senol đồng thời bị bỏ lại ở cửa vào cây cầu lớn, xung quanh yên ắng không một bóng người, cách đó không xa chỉ có một đội binh lính cang gác cầu đang đưa lưng về phía này, không hề có gì khác so với lúc trước.