"Nhưng có lẽ đó là anh trai hoặc em trai song sinh của cô. Tôi rất khó tin việc thật sự có cách biến tôi trở lại thành nữ giới..." Sherman nói với vẻ không chắc chắn lắm.
Cô gái mặc váy đen cười nói:
"Vậy anh có thể coi chuyện này là giả, và trở về đi."
"Tôi, tôi bằng lòng thử một lần. Tuy tôi biết cô có khả năng lừa tôi, nhưng tôi vẫn muốn thử một lần."
"Vậy thì tôi phải trả cái giá như thế nào?"
"Nghe theo lệnh của tôi, giúp tôi làm một việc. Yên tâm, chắc chắn là chuyện mà anh có thể làm được." Cô gái mặc váy đen nói: "Muốn thực sự thay đổi giới tính của anh, thì chỉ cần uống ba lần thuốc và hoàn thành một vài chuyện nghi thức hóa là được. Tôi sẽ dạy anh."
Nói tới đây, cô cười một tiếng như tự giễu:
"Anh có thể cân nhắc đến cái tên nữ giới của mình."
Ban đêm, khu vực cầu Backlund, trong một ngõ nhỏ ở phố Iron Gate.
Hugh đứng ở dưới một cột đèn đường khí gas không biết bị ai phá nát, nhớ tới chuyện xảy ra buổi chiều nay.
Sau khi xác nhận mình không bị theo dõi nữa, cô ấy quay trở về khu JoWod, âm thầm quan sát Furth, phát hiện cô bạn này không hề ra ngoài, vẫn ở nhà như bình thường, dùng phần lớn thời gian đọc tiểu thuyết, báo chí và tạp chí, cũng tốn gần một tiếng đồng hồ ở trong phòng kéo kín rèm, dường như đang làm quen với năng lực phi phàm của mình. Mãi cho đến khi thực sự không còn việc gì để làm, cô mới lấy tờ giấy ra, viết một phần mở đầu cuốn truyện mới trong vòng mười lăm phút, sau đó lại xé đi, vo thành một cục, ném vào thùng rác.
Furth còn hút thuốc quá lượng... Uống rượu quá lượng... Hugh âm thầm nghiến răng, nhìn vào một người đàn ông mặc vest màu đen đang đứng ở đầu khác của con ngõ.
Người đàn ông này có dáng người rất cao, trên mặt đeo một chiếc mặt nạ bằng vàng, chỉ để lộ đôi mắt, mũi, miệng và hai gò má, chính là nhân viên MI9 mà Hugh liên hệ kia.
"Có chuyện gì khẩn cấp à?" Anh ta trực tiếp hỏi.