Bởi vì đối phương là người xa lạ, Klein có chút mất tự nhiên với khoảng cách tiếp xúc này, nhưng không thể giơ tay đẩy cô gái này ra trước cái nhìn chăm chú của tất cả mọi người được, đành phải cười nói:
"Chỉ là không biết kiểu khiêu vũ này thôi."
"Thực ra tôi rất am hiểu điệu nhảy khá tự do ở vịnh Disi và nam đại lục."
"Thực ra tôi cũng rất thích những điệu nhảy này, rất mạnh mẽ, lại tràn ngập nhiệt tình, nhảy cho chính mình xem, chứ không phải là người khác." Auroli tìm đề tài nói chuyện, uốn éo cơ thể, có vẻ rất thân mật với Dwayne Dantes.
Tới đoạn cuối của bài nhảy, cô ta đột nhiên hạ giọng cười nói:
"Nếu không phải từng nghe thấy một vài lời đồn, tôi thậm chí còn cho rằng ông không thích nữ giới, cảm thấy hơi gượng gạo."
"Nhưng giờ thì tôi không nghi ngờ chuyện này nữa."
Cô ta vừa nói vừa liếc nhìn xuống dưới một cái.
Thật ra trong lòng Klein rất xấu hổ, đối phương thực sự rất giỏi trong việc dùng ngôn ngữ và cơ thể để tạo ra bầu không khí mờ ám, nhưng Dwayne Dantes là một người có nhiều kinh nghiệm, bên ngoài quyết không để mình yếu thế.
Anh cười với vẻ tự nhiên:
"Gượng gạo là vì tôi vẫn chưa thích ứng với các cuộc xã giao ở Backlund."
"Tôi có thể dạy ông." Auroli khẽ cười một tiếng.
Lúc này khúc nhạc kết thúc, cô ta lùi về sau một bước, chớp mắt cười nói:
"Ông thật sự rất nhiệt tình."
Câu này một lời hai ý, khiến Klein thiếu chút nữa đỏ mặt lên vì xấu hổ, bắt đầu nghi ngờ có phải đối phương có chút liên quan đến ma nữ hay không.
Ngoài mặt anh vẫn tỉnh rụi, cúi người chào, đưa Auroli về vị trí cũ, khóe mắt lại liếc đến quý cô Velma Goretti mang thai "Rắn thủy ngân" đang đi đến bên cạnh chiếc bàn dài, mục tiêu hình như là món kem đầu tiên.
Klein lập tức rời tầm mắt khỏi quý cô Velma Goretti, nhìn về món điểm tâm ngọt như bánh cà rốt, bánh waffle... và các món mặn gà nướng, thịt cừu hầm, bò bít tết cách đó không xa.