Hai người nhanh chóng chuẩn bị xong, Klein đang sắm vai nhà mạo hiểm điên cuồng Hermann Sparrow đi qua khe hở, tiến vào sảnh mộ táng.
Đương nhiên, trước khi anh đi vào, "Oan hồn" Senol đã làm "lính gác", vòng vo non nửa vòng trong sảnh mộ táng.
Đối với "Bí Ngẫu Đại Sư" mà nói, có bí ngẫu thì không cần phải mạo hiểm trong rất nhiều việc!
Chỗ cao trong sảnh mộ táng có nước ngấm ra, có vẻ rất ẩm ướt, bên trong chia làm hai phần trái phải, mỗi bên đặt mười hai chiếc quan tài màu xám trắng u ám, ở giữa lại có một khu vực hình tròn trống không, chỗ mặt đất tương ứng dường như tồn tại một bức vẽ phức tạp tinh xảo.
Klein không tới gần, cũng giơ tay ngăn Arges lại, sau đó thao dúng "Oan hồn" Senol hiện thân, nhanh chóng bay đến không trung ở khu vực hình tròn kia.
"Thượng tướng máu"... Cơ trên mặt Arges chợt giật giật.
Tuy hắn đã sớm có suy đoán về việc này, nhưng khi tận mắt nhìn thấy, vẫn khó mà kiềm chế được phản ứng theo bản năng.
Lúc này, Senol giảm thấp độ cao, nhìn thấy rõ khu vực ở giữa miêu tả cái gì:
Bức vẽ kia có sắc thái u tối, bối cảnh là vài bóng người lờ mờ hư ảo, mà chủ thể lại là một cái bàn dài.
Trên bàn dài có một hình người đang nằm, trên lưng tỏa ra hào quang của giá chữ thập, bên cạnh là bóng của ba người đứng vây quanh. Một người có dáng vẻ anh tuấn, tinh thần phấn chấn, một người có vẻ uy nghiêm dũng cảm, một người để chòm râu dài màu trắng, trông rất có trí tuệ. Nhưng ánh mắt ba người đều lộ ra cảm giác quỷ quái khó diễn tả bằng lời, hành động cũng giống thế:
Một người kéo cánh tay của hình người đang nằm nhét vào trong miệng cắn, khiến cả miệng toàn là máu, một người nâng đầu hình người kia lên để hút óc, một người lại móc trái tim còn đang đập ra, gặm cắn với vẻ đói khát.
Ngoài ra, phần bụng của hình người kia bị nứt ra một lỗ vừa dài vừa rộng, có một đứa trẻ con đen thui u ám đang ngồi trong đó, nhai nuốt một đoạn ruột, máu tươi đầm đìa nhễu xuống.