Lúc này, Arges cầm đèn bão bên cạnh anh cũng không nhịn được bắt đầu suy xét một vấn đề:
"Ngay cả Hermann Sparrow cũng không thể chịu nổi tiếng hát của mình trong thời gian dài, mình nên sắm vai 'Hải dương ca giả' thế nào đây..."
Trong bầu không khí yên tĩnh, hai người nhanh chóng đi qua rừng cây cao lớn mọc đầy vảy rắn, đến gần khu di tích cổ xưa kia.
Có "Nhà hàng hải" ở bên cạnh, Klein tiết kiệm được công sức bói gậy tìm đường, chỉ chuyên chú đề phòng xung quanh có khả năng đột nhiên xuất hiện tấn công mà thôi.
Trong cảnh tối tăm tĩnh mịch, rất có cảm giác của truyện kinh dị, hai người không biết đã đi bao lâu, phát hiện cây cối trong rừng rậm đen bắt đầu thưa thớt dần theo quy luật.
Tình huống không giống với lúc gặp vũ xà cấp Bán Thần ban nãy, chỗ đó cây cối đột nhiên thưa thớt một cách bất ngờ, còn bên này là theo kiểu thưa dần, khiến người ta có ảo giác sắp rời khỏi rừng rậm đen.
"Xuyên qua khu vực này, là đến được rìa khu di tích cổ xưa kia." Arges phá vỡ sự yên tĩnh, nói một câu.
Hắn dừng lại một chút, rồi như thể tùy tiện bổ sung thêm:
"Căn cứ vào kinh nghiệm của tôi, càng gần nơi đó thì càng nguy hiểm. Lúc trước tôi phát hiện ra dấu vết của sinh vật siêu phàm cấp Bán Thần chính là ở gần đó. Nhưng có một điều kỳ lạ là, ở rìa khu di đích cổ xưa hoàn toàn không thấy manh mối đã từng có sinh vật siêu phàm hoạt động ở đó. Còn về phần vào sâu hơn trong khu di tích thì tôi cũng không biết."
Trong khu di tích cổ xưa kia có xác suất lớn xuất hiện sự tồn tại khủng bố hơn, khu vực đó là "lãnh địa" của nó, cho nên các sinh vật khác không dám đến gần... Klein nghĩ thầm.
Anh có linh cảm về độ nguy hiểm trong lần thăm dò này, lúc trước anh đã làm bói toán tương ứng ở phía trên sương mù xám, nhận được gợi ý là có khó khăn, có vấn đề, nhưng khả năng an toàn rời khỏi đó là khá cao.
Đợi "Người Treo Ngược" nói xong, Klein cười khẽ một tiếng: