Xung quanh nó, cây cối nhanh chóng tàn lụi, cỏ dại khô héo hết, thi thể không đếm xuể từ trong bùn đất chui ra, những bóng dáng tối tăm không nhìn thấy được túm tụm bên cạnh nó.
Vũ xà!
Đây là một con vũ xà!
Ở nam đại lục, nó tượng trưng cho thần thánh, là hoa văn trên huy chương của gia tộc Eggers, hậu duệ của Tử Thần!
Klein và Arges không hề dừng bước, cố chịu đựng cơ thể lạnh như băng và trái tim đập chậm nhịp, nhờ sự trợ giúp của cuồng phong ngày một dữ dội hơn, hai người xông vào chỗ sâu trong rừng rậm, rời xa khu vực cây cối thưa thớt kia.
Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch!
Trái tim hai người dần lấy lại nhịp đập bình thường, cảm giác lạnh lẽo trên da dẻ cũng nhờ chút nhiệt lượng tản ra do vận động mạnh mà tan đi từng chút một.
Trực giác linh tính của Klein nói cho anh biết nguy hiểm vừa rồi đã qua. Thế là anh bước chậm lại, quay đầu nhìn thoáng ra sau, đối diện với nơi xa xôi âm u tối tăm, cây cối cao chót vót, bình tĩnh nói:
"Một con vũ xà cấp Bán Thần."
"Cấp Bán Thần..." Arges cũng giảm tốc độ, gân xanh trên trán nơi giật một chút.
Hắn dừng lại, thở khẽ một hơi:
"Không cần quá để ý, sinh vật phi phàm ở nơi này rất có ý thức lãnh địa. Trừ khi nó muốn săn bắn, nếu không sẽ không tiến vào khu vực khác, nhất là tới gần chỗ ngọn núi. Con vũ xà kia hẳn là sẽ không đuổi theo."
Klein khẽ gật đầu, nói:
"Sinh vật phi phàm ở nơi này rất mạnh."
Arges thu lại ánh mắt, lắc đầu đáp:
"Không, cũng có rất nhiều con yếu.""
"Lần trước tôi tới nơi này vào ban đêm, nhưng chỉ phát hiện dấu vết do sinh vật phi phàm cấp Bán Thần để lại, chưa từng thật sự gặp được. Hôm nay chính là lần đầu tiên đụng phải chúng."
"Chuyện này chủ yếu là phải xem vận may, xác suất xảy ra có lẽ không được cao lắm."
Là một "Nhà hàng hải", tính toán là năng lực không thể thiếu.