Ai ngờ, trong lúc nghiên cứu anh đã phát hiện ra, "Ngọn nến tâm yểm" này không có tác dụng trấn an tinh thần, bài trừ cảm xúc tiêu cực, nó chỉ có thể khiến người ta tiến sâu vào tâm linh của mục tiêu, gieo ám chỉ hoặc giải quyết vấn đề.
Phù... Klein thở hắt ra, thông qua nghi thức ban thưởng, đem "Ngọn nến tâm yểm" và "Bút ký lữ hành Lemano" trả cho Emlyn và Furth.
Quay lại thế giới hiện thực, anh khoan khoái đi tắm rửa, đọc báo và tạp chí, sau đó lên giường ngủ.
Lúc mơ màng, Klein bỗng giật mình tỉnh dậy, biết có người tiến vào giấc mơ của mình. Anh thấy cảnh tượng trước mặt thay đổi, trời cao bất chợt bị bóng tối sâu thẳm bao phủ, điểm xuyết những viên kim cương lấp lánh, khiến từ đáy lòng người ta sinh ra cảm giác kính sợ và yên bình.
Xa xa lại văng vẳng tiếng ngâm thơ, vừa kỳ ảo vừa nghiêm trang, đi thẳng vào lòng người.
Cùng lúc đó, áng mây chuyển động, vầng trăng đỏ nửa che nửa hở lộ ra, rọi ánh sáng mềm mại xuống.
Tất cả quang cảnh khiến Klein cảm thấy mình dường như đã đi vào thần quốc của Nữ Thần Đêm Tối, ngay cả trong mơ cũng có thể thấy toàn thân thư giãn, cực kỳ dễ chịu.
Đây là... Klein đột nhiên hiểu ra tình huống hiện giờ là gì.
Nửa đêm, người phi phàm của giáo hội Đêm Tối đã tới đây, dùng giấc mơ để trấn an phú ông Dwayne Dantes, điều trị những sang chấn tâm lý mà ông ấy đã phải chịu đựng lúc buổi chiều.
Mấy người làm vậy, tôi lại càng không ngủ ngon! Klein bất đắc dĩ thở dài trong lòng.
Klein vừa thở dài, vừa thả lỏng bản thân, giống như một người bình thường hưởng thụ sự yên bình và khoan khoái hiếm có trong giấc mơ.
Khoảng một khắc đồng hồ sau, rốt cuộc anh cũng đợi được đến lúc người phi phàm của giáo hội đến để trấn an mình rời khỏi giấc mơ.
"Cuối cùng... cũng được ngủ yên rồi..." Klein vốn định mở mắt như thói quen, một lần nữa chìm vào giấc ngủ, lại phát hiện một khi mình không cần đề phòng và cảnh giác cao độ thì có thể nương theo cảm giác yên tĩnh còn sót lại trong giấc mơ để trực tiếp ngủ say.