Người này luôn mang theo rất nhiều giấy chứng nhận phóng viên giả... Lúc trước sao không thấy nói cho Sherlock Moriarty biết rằng có thể đăng quảng cáo với giá ưu đãi? Khinh thường thám tử à? Klein thầm lẩm bẩm, trao đổi danh thiếp với đối phương.
"Tôi vẫn luôn có nhu cầu về phương diện này."
Tiếp đó anh chuyển sang Alan, đưa một tấm danh thiếp khác cho đối phương:
"Lúc trước tôi từng đổ bệnh, vừa khỏi chưa được bao lâu, rất rõ tầm quan trọng của bác sĩ."
"Tôi là bác sĩ ngoại khoa, tôi nghĩ ông sẽ không hi vọng gặp lại tôi." Tuy ngoài miệng Alan nói vậy, nhưng vẫn nhận lấy danh thiếp.
Không, thực ra tôi rất hi vọng được gặp anh, thậm chí còn muốn tham gia tiệc ra đời của đứa bé nhà anh... Klein lại nghĩ thầm, cố ý chuyển đề tài sang lĩnh vực chữa bệnh. Tán gẫu với Alan và Mike cũng không tệ lắm.
Lúc trước anh luôn phát sầu vì không biết làm thế nào để tiếp cận Alan, tạo cơ hội gặp lại thai nhi kia. Dù sao hạc giấy có thể bị phá hủy bất cứ lúc nào, ngay cả một lần cũng không dùng được. Mà Sherlock Moriarty rất khó quang minh chính đại xuất hiện ở Backlund để đến nhà thăm hỏi, càng đừng nói đến chuyện tham gia bữa tiệc ra đời.
Hiện giờ thì không thành vấn đề rồi, được phu nhân Mary giới thiệu, mình có thể tự nhiên thân thiết với Alan. Đến lúc đó, chắc chắn anh ta sẽ mời mình. Ha ha, chưa biết chừng còn có thể làm một người cha đỡ đầu của "Rắn thủy ngân", dù sao cũng là người của tín ngưỡng nữ thần... Việc này liệu có khiến thai nhi nào đó thẹn quá hóa giận không nhỉ... Phải cẩn thận mới được, Alan không đề cập đến thì mình tuyệt đối không được chủ động đề nghị... Klein vui vẻ nghĩ.
Anh rất chuyên nghiệp trong việc kiểm soát bản thân, không để mình tỏ ra quá nhiệt tình trong lần gặp đầu tiên, chỉ nói chuyện phiềm vài câu, sau đó đi theo Mary làm quen các vị khách khác.
Trong quá trình này, Klein không quên ghi nhớ đồ ăn và thức uống, có vẻ rất thích ứng với hoàn cảnh này.