Triss ngưng mắt nhìn, không có thu hoạch gì, cho đến khi sợi tơ vô hình phát ra từ trên người bị "gió nhẹ" thổi qua ở nơi xa mới thu lại tầm mắt, xác định "Thượng tướng máu" thật sự rời đi rồi.
Lúc này, Klein đã thao túng "Oan hồn" trở lại cửa vào cống thoát nước, không có ý định thăm dò nơi mà Triss đã nói.
Có ba nguyên nhân khiến ăn lựa chọn như vậy, một là đã vượt qua phạm vi một trăm mét, hai là anh nghi ngờ có lẽ mình cũng không phát hiện ra được gì, dù sao anh cũng không phải người đi theo con đường của "Kẻ ăn trộm", cũng không có vật phẩm tương ứng, ba là Triss vẫn đang ở đây.
Sáng thứ năm, Furth ngủ no mắt rời giường đi rửa mặt, ngậm miếng bánh mỳ đã nướng giòn, mở hộp thư lấy một đống thứ ra.
Cô vừa đi về phía bàn trà để cà phê, vừa tùy tiện lật đồng đồ trong tay, phát hiện có một phong thư hồi âm mình đã đợi mấy hôm.
Bỏ báo chí, hóa đơn và các bức thư khác xuống, Furth mở phong thư trong tay.
"... Thầy sắp đến Backlund ư?" Furth xem qua một lượt, nhỏ giọng nói với vẻ kinh ngạc.
Cùng lúc đó, cô nhìn thấy miếng bánh mỳ nướng đang ngậm trong miệng rơi thẳng xuống đất.
Số nhà 22 đường Hope, khu JoWod, khách sạn Hat-Trick.
Người phục vụ phụ trách tiếp đón khách ở tiền sảnh đang muốn đi uống một ngụm nước, lại thấy một cô gái đi vào.
Cô gái cao một mét sáu lăm, mặc váy dài màu nhạt có nhún bèo, mái tóc nâu hơi quăn xõa xuống, trên mũi là một chiếc kính pha lê có màu chuyên dụng, khiến người ta có cảm giác cô mới từ vịnh Disi trở về nghỉ ngơi.
Cô xách một rương hành lý bằng da màu nâu sậm, bước không nhanh không chậm vào tiền sảnh.
Cô gái này có khí chất rất xuất chúng... ăn mặc rất phong cách... thật muốn cô tháo chiếc kính có màu kia xuống... Cũng là nữ giới, nên người phục vụ ở tiền sảnh theo thói quen đánh giá quần áo và trang sức của đối phương.