Klein lắc đầu cười nói: "Tôi không thể xác định, có lẽ tôi và người bạn kia đã trải qua một phen mạo hiểm, trạng thái tinh thần không được ổn định, sức khỏe cũng rất kém, cho nên đã xuất hiện các loại vấn đề."
Chuyện mà anh kể thực ra vốn là một lần trải nghiệm của Anderson, lúc người thợ săn mạnh nhất Biển sương mù này thăm dò miếu thần trong rừng nguyên sinh, đã gặp được một u linh, sau đó trình diễn một cuộc chạy trốn ban đêm quy mô lớn.
Quỷ hồn... Herrell nghiêng đầu nhìn về phía vườn hoa, khóe miệng hơi cong lên, song lại mau chóng giấu nụ cười đi.
Cô không lên tiếng, chỉ yên lặng nghe cha mẹ chào tạm biệt người xung quanh, rồi cùng họ quay vào trong nhà.
Đêm khuya, Herrell đã thay váy ngủ đi đến ban công, kéo rèm che lên, nhìn về phía cửa vào cống thoát nước dưới khu phố phố Berklund kia.
Càng nhìn sắc mặt cô càng thêm tái nhợt, dường như đang nhớ lại trải nghiệm vừa sợ hãi lại vô cùng đau đớn nọ.
Cô buộc mình phải thu lại tầm mắt, lần thứ hai hít sâu một hơi, sau đó xoay người đi về phía giường.
Trong quá trình đó, cô khẽ cắn môi, lẩm bẩm thật khẽ: "Đó hẳn là một oan hồn... Chắc chắn..."
"Mình cần bùa chú hoặc vật phẩm thuộc lĩnh vực 'Mặt Trời'..."
Thời điểm Herrell nhìn về phía cống thoát nước xa xa, Klein cũng đang quan sát nơi đó.
Đã nhiều ngày trôi qua, không biết ma nữ Triss đã hồi phục đến đâu rồi, có bỏ đi hay không... Cũng may Herrell bị mình dọa sợ, trong thời gian này không dám đến gần cửa vào cống thoát nước... Ánh mắt Klein đảo qua cột đèn đường bằng khí than màu đen, anh khẽ gật đầu.
Tiếp đó anh mở hộp thuốc lá bằng sắt ra, để oan hồn bí ngẫu của mình hiện lên khắp mặt kính.
Anh đã quyết định, phái Senol vào trong cống thoát nước kiểm tra một lần, xác nhận trạng thái của Triss, để tránh cho ma nữ kia làm ra chuyện gì không hay.