Chương 907: Đứa nhỏ phải có bộ dáng của đứa nhỏ (1)
"Người hầu trung thực của ngài khẩn cầu ngài nhìn chăm chú;
"Khẩn cầu ngài nhận lấy kính dâng của hắn;
"Khẩn cầu ngài mở ra cửa lớn quốc gia."
Tiếng gió trong tường linh tính bỗng nhiên trở nên kịch liệt, Senol nhanh chóng dùng móng tay cắt qua mu bàn tay, nhỏ xuống một giọt máu.
Là “Oan hồn” danh sách 5, bất cứ thứ gì trên người hắn đều là tài liệu rất giàu linh tính!
Cuồng phong hút đi giọt máu, đưa vào ánh nến tượng trưng cho "Hải thần" Cavitewa, làm nó bành trướng, hóa thành một cánh cửa hư ảo to lớn tràn đầy dấu hiệu ma pháp cùng phù hiệu tượng trưng.
Qua mười giây, cửa lớn mới phát ra âm thanh kẽo kẹt trầm trọng, chậm rãi rộng mở từng chút một.
Senol lập tức nhấc đống túi công văn tràn ngập tiền mặt lên, bước vào cửa lớn hư ảo.
Đợi không còn thừa lại gì, một đồng vàng cất trong cơ thể hắn bay ra, lên trên tế đàn.
Bóng dáng "Oan hồn" lập tức biến mất, phóng lên bộ phận bóng loáng của đồng vàng.
Đồng vàng lảo đảo lắc lắc bay lên, đi theo những cái túi công văn, tiến vào cánh cửa hiến tế hư ảo.
Trong im lặng, cửa lớn thần bí khép lại, ba cái ánh nến đều khôi phục bình thường.
Lúc này, mèo lông ngắn màu lam mới giống như tìm về chính mình, mờ mịt nhìn trái nhìn phải, phát ra tiếng meo meo.
Qua một hồi, Isengard mở cửa tiến vào, phát hiện những cái túi công văn chứa tiền mặt đã biến mất toàn bộ, chỉ còn lại ba ngọn nến lẳng lặng thiêu đốt, và con mèo lông ngắn màu lam đang xù lông lên lộ vẻ cảnh giác khi gặp người lạ.
Hắn còn đang nhìn chăm chú một màn này, góc rẽ ở một con đường khác, một chiếc xe ngựa đang không nhanh không chậm rời đi.
Cũng là ban đêm, trong một căn nhà ở khu JoWod.
Hugh đội mưa phùn lất phất, về trong nhà, vừa dùng khăn mặt lau tóc vừa nói với Furth:
"Thư của cậu đã gửi ra ngoài."