"Thời điểm đó, mình đã rõ ràng đảo nhỏ vô danh này cất giấu bí mật, một bí mật nguy hiểm tới mức khó có thể tưởng tượng, nhưng bản thân tầng cấp không đủ, thực lực không đủ, chỉ có thể mạnh mẽ nhẫn nại.
"Lần này cảnh trong mơ hẳn là linh tính đang nhắc nhở mình có thể đi thăm dò đảo nhỏ kia, nắm giữ bí mật của nó, hoàn toàn chấm dứt chuyện của Green."
"29-11, mình triệu tập ba vị cấp dưới, mượn dùng trợ giúp của Benjamin Abraham, sau một đoạn thời gian tìm kiếm, rốt cuộc phát hiện đảo nhỏ vô danh.
"Chúng tôi không trực tiếp tiến vào, quyết định trước tiên ngồi bên ngoài nghỉ ngơi hồi phục một ngày.
"Edwards nói hắn cũng thường xuyên mơ thấy Green, vì chuyện lúc ấy không thể cứu đối phương mà cảm thấy vô cùng áy náy.
" 'Cái này không phải trách nhiệm của cậu, vấn đề là do tôi. ' Mình nói như vậy với Edwards, bởi vì mình là thủ lĩnh của bọn họ."
"30-11, chúng tôi xâm nhập đảo.
"Nơi này tồn tại số lượng lớn sinh vật phi phàm nghe nói đã tuyệt chủg, chúng nó không đánh đấu lãnh địa mà tụ tập cùng nhau, tựa như đang cúng bái cái gì...
"Một đám sinh vật phi phàm không có trí tuệ như vậy giống như đang cử hành một loại nghi thức nào đó!
"Chúng nó đang khẩn cầu với một vị thần nào đó?
"Trong nghi thức, mình nhìn thấy Green..."
Green rõ ràng đã bị cảm nhiễm chết đi lại xuất hiện ở trên đảo nhỏ vô danh? Đại đế, ông đổi nghề viết tiểu thuyết kinh dị từ bao giờ vậy? Hơn nữa, mặt sau đâu rồi? Ánh mắt Klein đọng lại ở một hàng chữ cuối trong tờ nhật kí, phát hiện không còn nội dung.
Trừ cái đó ra, anh còn có loại cảm giác kinh sợ với miêu tả của Đại đế Russell về đám sinh vật phi phàm kỳ dị tụ tập, không biết đang cúng bái ai, phải biết rằng không phải toàn bộ sinh vật phi phàm đều có trí tuệ, có thể câu thông, số lượng lớn trong đó thuộc loại quái vật mất khống chế, chỉ có bản năng điên cuồng.