Đúng lúc này, trong căn nhà có vẻ hết sức bình thường vang lên một thanh âm trêu tức:
“Có muốn vào trong uống một chén trà không?"
Toàn bộ suy nghĩ trong đầu Leonard trong nháy mắt nổ tung, không cần suy nghĩ đã bay đi với tốc độ cao nhất.
Trong linh cảm của hắn, trong căn nhà kia, có từng người một hóa lớn, cửa sổ hóa thành miệng, đang cắn lại đây!
Đèn đường phụ cận cấp tốc trở nên cao lớn, làm xung quanh biến thành một khu rừng sắt thép, tựa như đang muốn ngăn cản Leonard.
Leonard không dám dừng lại, càng không dám quay đầu, chỉ cảm thấy trái tim như chìm vào đáy cốc!
Thân thể của hắn dần dần có chút cứng ngắc, giống như bị vô số bàn tay vô hình nhìn bắt được thân thể.
Ngay tại thời điểm hắn nghĩ mình sắp không chống đỡ được, ngọn đèn ở cửa sổ quen thuộc trong căn nhà quen thuộc phía trước chiếu vào mắt hắn.
Leonard ngừng thở, mãnh liệt lao đi, rơi xuống thân thể của mình trong mơ!
Phù... Hắn bật tỉnh lại, đầu đã đầy mồ hôi lạnh.
"Ông lão, vừa rồi rốt cục là tôi gặp phải cái gì?" Leonard thở hổn hển, nghĩ mà sợ hỏi.
Vài giây sau trong đầu hắn mới vang lên âm thanh hơi lộ vẻ già nua:
"Tôi không rõ ràng lắm."
Leonard nhất thời nhướng mày một cái, không hỏi lại nữa.
Hắn chợt đưa ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ thấy ban đêm Backlund đèn đuốc khắp nơi, an bình yên tĩnh.
Số 160 phố Berklund 160, trong biệt thự của Dwayne Dantes.
"Thưa ngài, quý cô Vahana Heisen đến đây." Richardson tiến vào phòng nói với Klein.
Klein nghe vậy bèn buông báo xuống, ngẩng đầu nhìn người giúp việc của mình, phát hiện hắn vẫn im lặng như trước, lặng lẽ nội liễm, sợ hãi rụt rè, không chút dị thường.
Nếu không phải kết quả bói toán hoàn hảo... Tùy tiện đuổi việc cũng dễ dàng khiến người bên ngoài hoài nghi... Klein nói thầm nửa câu, ra vẻ như chuyện gì cũng chưa phát sinh, sau đó đứng dậy để cho Richardson mặc vào áo khoác cho mình.
15 phút sau, anh ôm lấy giáo viên lễ nghi Vahana Heisen, học một loại vũ đạo thường dùng khác trong trường hợp xã giao.