Ở nơi ánh trăng sáng lòa chiếu xuống, có vài người đang nằm ngủ say.
Bọn họ là Dunn Smith không mặc áo gió, lão Neil vẫn như trước mặc trường bào cổ điển màu đen, là Coenley vóc dáng không cao nhưng lúc nào cũng cố gắng.
Bọn họ thả lỏng người nhắm mắt lại, khóe miệng tựa như nụ cười rất nhạt, xung quanh dựng lên từng khối mộ bia nối tiếp nhau, mỗi cái đều viết rằng:
"Người thủ hộ."
Klein nhắm lại hai mắt, bên tai vẫn vang lên thanh âm thánh khiết của các mục sư:
"Đan hai tay của bạn vào,
"Đặt ở trước ngực,
“Bắt đầu lặng im cầu nguyện,
"Sau đó nói thầm trong lòng:
"Điều quý giá duy nhất là an bình!"
Klein cúi thấp đầu, nhắm mắt lại, nâng lên hai tay, giao nhau đặt ở trước ngực, sau đó không tiếng động lặp lại:
"Điều quý giá duy nhất là an bình!"
"Điều quý giá duy nhất là an bình!"
Một lần nối tiếp một lần, cho đến khi cả sảnh đều trở nên yên tĩnh, Klein mới mở hai mắt, nâng tay xoa nhẹ khóe mắt.
Anh thong thả thở hắt ra, nhìn thoáng qua đôi bên trái phải, mượn dùng ánh sáng ngọn nến, phát hiện tuyệt đại bộ phận tín đồ đều lộ vẻ mặt ẩm ướt nước mắt, ngay cả người giúp việc Richardson của mình cũng để nước mắt không ngừng chảy xuống mà không lau đi.
Thánh lễ ánh trăng đã tiếp cận tới một hồi nghi thức, có lực lượng phi phàm tham dự nghi thức, tác dụng hẳn là sinh ra cộng minh với mỗi người, để họ thấy được người có quan hệ chặt chẽ với mình được yên nghỉ một cách an bình trong khu vực bóng tối kia... Ừm, không phải chỉ người phi phàm mới gặp dị biến, mình có thể yên tâm rồi... Đối với người thường mà nói, đây là khoảnh khắc cảm xúc được phát tiết trong ảo giác, họ sẽ cho rằng đây là sự vĩ đại của Nữ thần, sẽ không hoài nghi có lực lượng siêu tự nhiên... danh sách 5 con đường 'Đêm tối', hình như được tăng lên rất nhiều đối với nắm trong tay linh hồn... Klein thu hồi ánh mắt, thầm phán đoán trong lòng.