Leonard nghĩ lại, thấp giọng hỏi:
"Có vấn đề gì?"
"Trên người hắn có khí tức xa xưa." Tiếng nói trong đầu Leonard đơn giản hồi đáp.
"Một người phi phàm đã sống rất lâu?" Leonard nói thầm, "Tôi sẽ thử tra xét xem sao."
Cùng lúc đó, hắn thầm nghĩ trong lòng:
Lão nhân khẳng định giấu diếm tình huống, ông ta rất ít khi chủ động nhắc nhở mình ai có vấn đề như vậy... Đợi khi tìm được mục tiêu, xác nhận tạm thời không có nguy hại, trước hết làm ra vẻ mặc kệ, miễn cho bởi vậy mà cuốn vào vòng vây chính tranh của đám quái vật bất tử này... Nếu kẻ kia thực sự mang đến tai nạn, vậy liền trực tiếp báo cáo với Đại Giám mục...
Khu JoWod, trong một căn nhà.
"Đây là tiền trước đó mình mượn cậu." Furth đưa 220 bảng cho Hugh.
Cô đã thu được 100 bảng từ ngài "Ánh Trăng" cùng 500 bảng của cô gái "Ẩn giả".
Hugh Dilcha nghịch ngợm phần tóc mai màu vàng của mình, nhìn tiền rồi ngẩng đầu nhìn Furth, bật thốt lên hỏi:
"Cậu thật sự tham gia đánh bạc phi pháp?
"Mình nói cho cậu biết, loại đánh bạc này khẳng định đều là lừa đảo, cho cậu thắng tiền chỉ là để về sau cô thua càng nhiều! Tuy cậu là ảo thuật đại sư, có cơ hội lừa gạt bọn họ, nhưng trong đó rất có khả năng ấn nấp người phi phàm!"
"Im lặng im lặng!" Furth vừa bực mình vừa buồn cười nói, "Nhìn mình rất giống người sẽ tham gia đánh bạc phi pháp sao?"
"Giống!" Hugh không chút do dự hồi đáp, "Nếu không phải có mình ngăn cản, cậu thậm chí sẽ không đơn thuần là hút thuốc, mà còn muốn chơi ma túy!"
Đó là bởi vì trăng tròn mang đến đau đớn nên tôi phải tìm cách khiến bản thân tê liệt, hiện tại sẽ không như vậy... Furth không tranh cãi với Hugh, trực tiếp giải thích:
"Mình bán cho một người phi phàm trong tụ hội tri thức thần bí học mà mình có được, ha ha, vị kia rất khẳng khái, ra giá mấy trăm bảng."