Klein không cảm thấy ngoài ý muốn với lời nói của quản gia Walter, gật đầu nói:
"Tốt."
Nói xong, anh nghiêng đầu nói với nam giúp việc Richardson:
"Chuẩn bị xe ngựa, tôi muốn đi Giáo đường St. Samuel."
Klein nhớ rõ rất rõ ràng, mục đích chủ yếu của mình là sắm vai tín đồ thành kính của Nữ Thần Đêm Tối, tiếp xúc với nhân viên thần chức tương ứng, sau đó tìm ra cơ hội vào cửa nhà Chanis, cho nên khi nào rảnh rỗi là phải tới giáo đường cầu nguyện, bày ra thành ý, cũng là để bọn họ quen mặt.
"Vâng thưa ngài." Richardson cung kính hồi đáp.
Không bao lâu sau, Klein đã mặc quần áo chỉnh tề ngồi lên xe ngựa xa hoa, vừa thưởng thức phong cảnh ven đường, vừa nếm vị hồng trà pha chanh.
Thật ra, ở thùng xe có một cái quầy bar nhỏ, quản gia Walter đã chuẩn bị sẵn rượu Ranzi, Blackland cùng rượu nho Intis.
Bất quá Klein không quá thích uống rượu, thân là một người phi phàm, anh không thích cảm giác say khướt, nó dễ dàng làm anh liên tưởng tới sự mất khống chế, cho nên khi tới giáo đường, anh sẽ lấy cớ không thể uống rượu, đồng thời dặn dò người giúp việc Richardson chuẩn bị hồng trà.
"Nếu có thể thì tôi càng thích một ly trà đá ngọt ngào, đó là hương vị của phương nam." Klein nói đùa với Richardson.
"Lần sau tôi sẽ chuẩn bị." Richardson nghe vậy liền đáp lại.
Klein cười lắc lắc đầu:
"Không, không cần, tôi chỉ đùa mà thôi.”
"Chờ tôi và hàng xóm quen thuộc hơn, tôi sẽ cử hành một hồi yến hội Disi đặc sắc, đến lúc đó lại chuẩn bị trà đá ngọt, ha ha, tôi nghĩ con cái bọn họ sẽ rất thích."
Richardson thấy mình lý giải sai ý của chủ nhân, liền lộ vẻ khẩn trương mở miệng:
"Tôi sẽ nhớ kỹ thưa ngài."
Từ số 160 phố Berklund đến Giáo đường St. Samuel ở phố Phelps chỉ cần 20 phút, nếu không phải cần thể diện nên nhất định phải thuê xe ngựa và người đánh ngựa, Klein càng nguyện ý đi bộ, vừa để tiêu thức ăn vừa để thân thể khỏe mạnh.